Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Hoàng Văn Tình

Người trở về từ hoa lửa

Thanh Hóa24/02/2026Bùi Thị Thu Huyền (Trường THPT Hậu Lộc 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã qua đi, những năm tháng bom đạn khốc liệt giờ đây không chỉ còn lại trong những trang sách lịch sử mà nó vẫn đang lặng lẽ hiện hữu trong kí ức của những người lính trở về từ "thời hoa lửa". Ngày hôm nay khi đất nước đã yên bình, em vinh dự được gặp gỡ cựu chiến binh Hoàng Văn Tình- một người lính bước ra từ những năm tháng tàn khốc của lịch sử, được lắng nghe những câu chuyện xúc động về thời chiến về lòng yêu nước, ý chí chiến đấu và những hi sinh thầm lặng mà ông cha ta đã dành trọn cho hòa bình hôm nay.

CỰU CHIẾN BINH HOÀNG VĂN TÌNH

Bác Hoàng Văn Tình sinh ngày 9/10/1956, quê tại thôn Nam Vượng, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Bác từng công tác tại Đại đội 7, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 3 Sao Vàng và trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Với những đóng góp lớn lao của mình, bác vinh dự được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng huân chương chiến công giải phóng hạng ba. Không chỉ vậy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đất nước đã hòa bình, bác vẫn giữ cho mình những phẩm chất tốt đẹp của người lính cụ Hồ và được ghi nhận là Hội viên cựu chiến binh gương mẫu. Cuộc đời và hành trình cống hiến cho Tổ quốc của bác chính là biểu tượng đẹp đẽ cho hình ảnh người lính Việt Nam luôn anh dũng trong chiến đấu và mẫu mực trong thời bình.

Bằng khen huân chương hạng Ba của cựu chiến binh Hoàng Văn Tình

Khi nhắc về lần đầu nhận lệnh lên đường và động lực khiến bác quyết định rời quê hương xung phong ra trận, bác như được trở về với năm tháng tuổi đôi mươi. Bác chia sẻ: "Theo tiếng gọi của Đảng, đất nước đang còn chiến tranh cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước chưa biết khi nào sẽ kết thúc, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa đã thôi thúc lứa tuổi thanh niên lên đường cứu nước, bác đã tình nguyện xung phong vượt hơn một nghìn cây số cùng đồng đội vào giải phóng miền Nam ruột thịt". Khoảnh khắc ấy, trái tim em có lẽ lặng đi một nhịp bởi chính sự bình thản trong lời nói của Bác đã giúp em cảm nhận rõ hơn những cống hiến lớn lao của một thế hệ đã dành hết tuổi thanh xuân của mình cho đất nước. Lựa chọn gác lại ước mơ, gác lại khát vọng tuổi trẻ, gác lại những hoài bão đang rực cháy trong tâm hồn để ôm trọn lí tưởng cao đẹp và duy nhất là "bảo vệ Tổ quốc" bằng chính niềm tin và lòng yêu nước nồng nàn của người thanh niên trẻ.

Bằng khen hội viên cựu chiến binh gương mẫu

Không chỉ vậy, bác còn chia sẻ về cuộc sống trong những năm kháng chiến "rất khó khăn" chỉ ba từ ngắn gọn nhưng lại vô cùng day dứt, là những ngày mất ngủ, thiếu ăn, khát nước bởi sự tàn ác của quân giặc khi chúng rải thuốc độc xuống sông, suối, những nơi bộ đội hành quân khiến cho quá trình chiến đấu của những người lính can trường vô cùng gian lao. Có những ngày dù nhà bếp mang đến những miếng ngon nhất từ những chiến lợi phẩm sau trận đánh nhưng những người chiến sĩ vẫn không thể “nuốt trôi” bởi họ ghê tởm với mùi xác chết giữa mùa hè của lính Ngụy và nhìn chính đồng đội mình ngã xuống chưa được đưa về tuyến sau. Và trong chính sự gian khổ ấy, từ những đôi mắt từng chứng kiến địa ngục thì tình đoàn kết chính là điểm tựa vững chắc nhất. Bác nói: "Đó là sống chết đều có nhau". Từ việc sẵn sàng chia sẻ từng ngụm nước cho đến khi chứng kiến đồng đội bò lên bắn vào lô cốt của địch không may trúng đạn thì bằng mọi giá các bác phải trả thù cho đồng đội cũng như tiêu diệt lô cốt địch để hoàn thành trận đánh. Cũng từ đó, ta có thể thấy rằng ở nơi chiến trường,dù là những con người xa lạ nhưng lại che chắn cho nhau giữa lằn ranh sinh tử coi nhau như ruột thịt, tất cả

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn