Bài viết

Cựu chiến binh Huỳnh Tấn Cường (1)

Hưng Yên06/01/2026Lý Xuân Lộc (10a3)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi gặp ông Huỳnh Tấn Cường (SN 1943, ngụ ấp Nhà Trường, xã Tân Lân, huyện Cần Đước, tỉnh Long An) vào một sáng trời trong. Dân trong vùng quen gọi ông là ông Bảy. Sau khi “ba điều bốn chuyện” xã giao, ông chậm rãi nhấp ngụm trà rồi kể về cuộc đời mình. Gia đình ông có truyền thống cách mạng.

Cha ông tên Huỳnh Văn Ký, từng được Nhà nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì vì có công nuôi giấu chiến sĩ ta trong thời kháng chiến chống Mỹ. Năm 17 tuổi, ông Bảy tham gia vào đội du kích ấp và được kết nạp Đoàn 2 năm sau đó. Khi ông xin lên đường tòng quân, cha ông chỉ vào mấy cái lu, nói: “Con gánh đầy 2 lu nước đó rồi đi”.

Theo ông Bảy, ông an tâm chiến đấu vì được gia đình ủng hộ, cha là tấm gương, niềm tự hào và động lực của ông. Tham gia tòng quân năm đó còn có một nhóm bạn nhưng tất cả đã thành liệt sĩ.

Ông được cử ra Rừng Sác (huyện Cần Giờ, TP.HCM) học lớp cứu thương 3 tháng rồi về làm tại chốt giao liên huyện Cần Đước. Năm 1965, ông được kết nạp Đảng. Đến tháng 4/1970, ông bị bắt. Trong 7 ngày tra khảo, chúng đánh đập làm ông không đi được rồi đưa ra trại giam Hố Nai (Biên Hòa, Đồng Nai). Tại đây, ông làm nhiệm vụ nấu cơm cho tù binh kiêm luôn tạp dịch. Tháng 12/1972, chúng đày ông ra nhà tù Phú Quốc. Tại đây, ông được tín nhiệm bầu làm B trưởng (trưởng tù nhân khu B).

Trong hơn 3 tháng, ông lãnh đạo chiến sĩ nổi dậy đòi quyền lợi 8 lần, hễ chúng không đáp ứng là tuyệt thực từ 5-7 ngày. Thời gian này, chiến sĩ không nấu cơm nhưng mỗi người đều thủ sẵn một phần cơm khô để có sức đấu tranh. Nhân lúc tinh thần lính ngụy đang rệu rã (vì Hiệp định Paris ký ngày 27/01/1973), ông và những đồng chí khác đấu tranh rất mạnh mẽ, tinh thần chiến sĩ lên rất cao. Đến tháng 3/1973, ông được trao trả tại Thạch Hãn (tỉnh Quảng Trị) rồi về an dưỡng, học tập, củng cố tư tưởng ở TP.Hà Nội.

Một năm sau, ông về miền Nam và tham gia vào Tiểu đoàn 1 Long An. Ông được phân công làm Trung đội trưởng Đại đội 1 trong trận đánh Bình Đức (huyện Bến Lức) vào ngày 20/12/1974. Trận đánh này làm nức lòng quân, dân tỉnh nhà, giáng đòn nặng nề vào tinh thần và lực lượng của địch. Sau đó, quân ta tiến đánh các đồn giặc ở huyện Bến Lức rồi tiến về huyện Tân Trụ, Cần Đước. Đến ngày 30/4/1975, miền Nam được giải phóng. Kể đến đây, giọng ông Bảy thay đổi, dâng lên một niềm vui khó tả.

Hiện tại, ông Huỳnh Tấn Cường vui thú điền viên cùng con cháu

Trong quá trình chiến đấu, ông Bảy cho là mình “mạng lớn” khi chết hụt 7 lần, lần bị thương nặng nhất vào ngày 01/7/1965. Theo ông Bảy, kỷ niệm đáng nhớ nhất là khi ông cùng một đồng chí tên Thơm trốn máy bay địch. Hai ông nằm ở mé sông, lấy lá dừa nước ngụy trang. Chiếc máy bay lượn trên đầu một vòng rồi bỏ đi. Ông Bảy suy đoán thế nào nó cũng quay lại nên kêu ông Thơm lặn qua sông nhưng ông Thơm không nghe. Ông Bảy lặn một hơi 30m sang bờ bên kia. Vừa ngụy trang xong là máy bay địch quay lại bắn ông Thơm hy sinh tại chỗ.

Sau giải phóng, ông Bảy về công tác tại Huyện Đội Cần Đước. Đến năm 1979, ông nghỉ theo chế độ bệnh binh, về làm Bí thư Chi bộ liên ấp Bà Thoại - Bình Hòa - Nhà Trường, làm Chủ tịch Hội CCB xã Tân Lân giai đoạn 2007-2017. Ông Bảy và vợ ông (bà Nguyễn Thị Niềm) có với nhau 6 người con. Lúc ông chiến đấu, bà ở nhà đào hầm nuôi chiến sĩ, được Nhà nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Hiện tại, ông ở cùng các con, vui thú điền viên, được hưởng đầy đủ chính sách của Nhà nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn