Cựu chiến binh

Cựu chiến binh kể chuyện cho thế hệ trẻ

Sân trường vùng cao sáng ấy rộn ràng hơn thường lệ. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn dưới tán phượng già. Học sinh trong bộ đồng phục trắng chăm chú chờ đón vị khách đặc biệt – một cựu chiến binh từng chiến đấu nơi biên cương phía Bắc. Ông tên là Nguyễn Văn Thắng (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), mái tóc bạc trắng, trên ngực áo là những tấm huân, huy chương đã phai màu theo năm tháng

Tuyên Quang03/07/2026Seo Thu Trang (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sân trường vùng cao sáng ấy rộn ràng hơn thường lệ. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn dưới tán phượng già. Học sinh trong bộ đồng phục trắng chăm chú chờ đón vị khách đặc biệt – một cựu chiến binh từng chiến đấu nơi biên cương phía Bắc.

Ông tên là Nguyễn Văn Thắng (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), mái tóc bạc trắng, trên ngực áo là những tấm huân, huy chương đã phai màu theo năm tháng. Bước chân không còn nhanh, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn ấm áp.

Sau tiếng vỗ tay chào đón, ông không bắt đầu bằng những chiến công.

Ông lấy từ chiếc túi vải cũ một chiếc bi đông nhôm đã móp, một cuốn sổ tay bạc màu và một chiếc tăng võng đã sờn.

Ông nâng chiếc bi đông lên rồi nói:

"Đây không phải là kỷ vật của riêng bác. Nó đã từng được chuyền qua tay nhiều người lính. Có hôm một bi đông nước được chia cho cả tiểu đội. Mỗi người chỉ uống một ngụm nhỏ, nhường phần còn lại cho đồng đội bị thương."

Cả sân trường lặng đi.

Ông kể về những đêm bám chốt giữa mưa pháo, về người quân y lao ra cứu thương binh dưới làn đạn, về người lính thông tin nối từng đoạn dây để mạch lệnh không bị gián đoạn và về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi đá.

Có em học sinh giơ tay hỏi:

"Thưa bác, bác có sợ không?"

Ông mỉm cười hiền hậu.

"Có chứ. Người lính nào cũng biết sợ. Nhưng phía sau chúng tôi là Tổ quốc, là gia đình, là những người dân đang mong được sống trong hòa bình. Chính tình yêu ấy giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ."

Một học sinh khác đứng dậy:

"Điều bác mong nhất ở thế hệ chúng cháu là gì?"

Ông nhìn khắp sân trường rồi chậm rãi đáp:

"Bác không mong các cháu phải trải qua chiến tranh để hiểu giá trị của hòa bình. Bác chỉ mong các cháu học tập thật tốt, sống tử tế, biết yêu thương nhau, biết trân trọng lịch sử và góp sức xây dựng đất nước. Đó là cách đẹp nhất để tri ân những người đã hy sinh."

Cuối buổi giao lưu, nhiều học sinh vây quanh xin được xem những kỷ vật. Các em nâng niu từng hiện vật như chạm vào một phần lịch sử.

Một nữ sinh xúc động nói:

"Hôm nay cháu mới hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có."

Ông Thắng khẽ gật đầu.

Trước khi ra về, ông đứng trước lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay giữa sân trường. Ông đưa tay chào theo điều lệnh, rồi quay lại nhìn những gương mặt trẻ đầy ước mơ.

Ông tin rằng, ký ức chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù.

Nó cần được kể lại để thế hệ hôm nay hiểu giá trị của hòa bình, của độc lập và của sự đoàn kết dân tộc.

Những người cựu chiến binh rồi sẽ già đi.

Những kỷ vật rồi sẽ cũ theo thời gian.

Nhưng nếu những câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh vẫn được truyền lại bằng sự chân thành, thì ngọn lửa yêu nước sẽ tiếp tục được thắp sáng trong trái tim của mỗi thế hệ.

Đó là món quà quý giá nhất mà những người lính năm xưa có thể gửi lại cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn