Cựu chiến binh

Cựu chiến binh La Văn Bình

Những ngày đầu xuân ở Đồng Kỳ, trời còn se lạnh. Sương sớm phủ nhẹ trên những mái nhà, len qua từng con ngõ nhỏ, đọng lại trên những khúc gỗ xếp trước sân. Trong không gian yên bình ấy, ông La Văn Bình ngồi bên bậu cửa, đôi tay nâng chén trà nóng, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa—nơi ký ức chưa bao giờ ngủ yên. Người trong làng biết ông là một người thợ mộc lành nghề, sống giản dị, ít nói. Nhưng ít ai hiểu hết rằng, phía sau dáng vẻ trầm lặng ấy là cả một thời tuổi trẻ rực cháy tr

Bắc Ninh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu xuân ở Đồng Kỳ, trời còn se lạnh. Sương sớm phủ nhẹ trên những mái nhà, len qua từng con ngõ nhỏ, đọng lại trên những khúc gỗ xếp trước sân. Trong không gian yên bình ấy, ông La Văn Bình ngồi bên bậu cửa, đôi tay nâng chén trà nóng, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa—nơi ký ức chưa bao giờ ngủ yên.

Người trong làng biết ông là một người thợ mộc lành nghề, sống giản dị, ít nói. Nhưng ít ai hiểu hết rằng, phía sau dáng vẻ trầm lặng ấy là cả một thời tuổi trẻ rực cháy trong khói lửa chiến tranh.

Ông Bình nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Ngày rời Đồng Kỳ, lúa ngoài đồng đang thì con gái, xanh mướt một màu hy vọng. Mẹ ông tiễn con ra tận đầu làng, tay nắm chặt mà không nói nên lời. Cha ông chỉ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhưng sâu thẳm nỗi lo.

Ông đi, mang theo trong lòng hình ảnh quê hương—để nhớ, để thương, và để có lý do mà sống sót trở về.

Chiến trường đón ông không phải bằng vinh quang, mà bằng thử thách khắc nghiệt. Những cánh rừng rậm rạp, những con đường hành quân kéo dài bất tận, những ngày đói rét, và những trận đánh bất ngờ đến mức không kịp chuẩn bị.

Ông Bình được phân vào một đơn vị vận tải chiến trường. Công việc của họ không trực tiếp xông lên tuyến đầu, nhưng lại đối mặt với nguy hiểm không kém—vận chuyển lương thực, đạn dược qua những tuyến đường luôn bị địch đánh phá.

“Con đường sống” của họ cũng chính là “con đường chết” nếu sơ suất.

Có một chuyến đi mà ông không bao giờ quên.

Đó là vào mùa mưa. Đường rừng trơn trượt, bùn lầy ngập đến mắt cá. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển một lô đạn quan trọng đến tuyến trước. Họ đi trong đêm để tránh máy bay địch.

Đoàn người lặng lẽ bước, mỗi người gùi trên lưng một phần hàng nặng trĩu. Không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng bước chân lún bùn và hơi thở nặng nhọc.

Đang đi, tiếng máy bay bất ngờ rít lên.

“Máy bay! Ẩn nấp!” – tiếng hô vang lên trong bóng tối.

Chỉ vài giây sau, bom bắt đầu trút xuống.

Đất trời rung chuyển. Ánh chớp xé toạc màn đêm. Cây rừng gãy đổ, đất đá bắn tung lên như mưa.

Ông Bình lao xuống một hốc đất, tay vẫn giữ chặt dây gùi. Trong khoảnh khắc ấy, ông chỉ nghĩ: “Phải giữ được hàng… phải giữ được tuyến đường…”

Khi tiếng bom tạm lắng, ông ngẩng lên. Xung quanh khói bụi mù mịt. Tiếng gọi nhau vang lên dồn dập.

Một đồng đội—anh Hòa—bị vùi dưới một gốc cây lớn. Ông Bình cùng vài người nữa lao đến, dùng tay không bới đất, nâng thân cây lên. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, với máu.

Họ cứu được anh Hòa. Nhưng nhiều người khác thì không.

Con đường hôm ấy vẫn phải đi tiếp.

Dù đau đớn, dù mất mát, họ không thể dừng lại. Bởi phía trước, những người lính đang chờ đạn, chờ lương thực để tiếp tục chiến đấu.

Chuyến hàng ấy đến nơi an toàn.

Nhưng đêm đó, ông Bình không ngủ. Ông ngồi lặng bên bếp lửa nhỏ, nhìn ngọn lửa bập bùng mà nhớ đến những gương mặt đã không còn.

Chiến tranh cứ thế kéo dài. Ông đi qua nhiều chuyến vận tải, nhiều cung đường, nhiều lần đối mặt với cái chết. Nhưng cũng chính trong những tháng ngày ấy, ông hiểu thế nào là sự hy sinh thầm lặng.

Không phải ai cũng cầm súng ra trận. Có những người gùi hàng, mở đường, giữ liên lạc… nhưng tất cả đều góp phần làm nên chiến thắng.

Ngày hòa bình lập lại, ông Bình trở về Đồng Kỳ.

Làng vẫn đó, nhưng nhiều thứ đã đổi thay. Có những ngôi nhà thiếu vắng người. Có những cái tên chỉ còn được nhắc trong ký ức.

Ông trở lại với nghề mộc. Đôi vai từng gùi hàng nặng nay cúi xuống bên những khúc gỗ. Mỗi sản phẩm ông làm ra đều chắc chắn, bền bỉ—như chính con người ông sau những năm tháng được tôi luyện trong gian khổ.

Ông không kể nhiều về chiến tranh. Nhưng mỗi khi nhắc đến, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa đi.

Lũ trẻ trong làng thường thích ngồi nghe ông kể chuyện. Ông không kể về bom đạn, mà kể về con người—về tình đồng đội, về những người đã âm thầm hy sinh.

Ông muốn chúng hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có.

Một buổi chiều, khi nắng xuân trải nhẹ trên cánh đồng, ông Bình đứng trước sân nhà, nhìn những đứa trẻ nô đùa. Tiếng cười của chúng vang lên trong trẻo, vô tư.

Ông khẽ mỉm cười.

“Ngày xưa, chúng tôi đi trong lửa… chỉ mong có ngày này.”

Gió xuân thổi qua, mang theo hương lúa non và mùi gỗ mới. Không gian yên bình đến lạ.

Và ở đó, người cựu chiến binh La Văn Bình vẫn sống một cuộc đời giản dị—như bao người khác. Nhưng trong trái tim ông, “thời hoa lửa” vẫn cháy, không phải bằng đau thương, mà bằng ký ức và niềm tự hào lặng lẽ.

Một thời đã qua… nhưng không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn