CỰU CHIẾN BINH LÀM KINH TẾ – Ý CHÍ NGƯỜI LÍNH TRONG THỜI BÌNH
Ngày trở về sau chiến tranh, người cựu chiến binh ấy mang theo trong mình những vết thương cũ và ký ức không thể nào quên. Cuộc sống thời bình mở ra trước mắt, nhưng không hề dễ dàng. Đất đai bạc màu, kinh tế gia đình khó khăn, nhiều lúc tưởng chừng không thể gượng dậy nổi. Thế nhưng, giống như những năm tháng ở chiến trường, ông hiểu rằng chỉ có kiên trì và không bỏ cuộc mới có thể vượt qua.
Từ mảnh đất quê hương còn hoang hóa, ông bắt đầu khai hoang, trồng trọt, chăn nuôi. Những ngày đầu, thiếu vốn, thiếu kinh nghiệm, thất bại nối tiếp thất bại. Có vụ mùa mất trắng, có đàn vật nuôi mắc bệnh, bao công sức đổ xuống sông xuống biển. Nhưng mỗi lần như vậy, ông lại tự nhủ: so với bom đạn chiến tranh, những khó khăn này vẫn chưa là gì.
Ông học hỏi từ thực tế, từ những người đi trước, từ chính sai lầm của mình. Dần dần, mô hình kinh tế của gia đình ông ổn định, cuộc sống khá lên từng ngày. Không giữ riêng thành quả cho bản thân, ông sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm cho bà con trong thôn, nhất là các hội viên cựu chiến binh còn khó khăn. Ông hướng dẫn cách làm ăn, hỗ trợ giống cây trồng, động viên tinh thần để mọi người cùng vươn lên.
Với ông, giúp đồng đội trong thời bình cũng giống như sát cánh nơi chiến trường năm xưa. Khi một gia đình hội viên thoát nghèo, ông vui như chính mình đạt được chiến công. Những buổi sinh hoạt hội, ông thường nói rằng: người lính khi trở về không chỉ sống cho riêng mình, mà còn phải có trách nhiệm với quê hương, với cộng đồng đã cưu mang mình.
Hôm nay, nhìn lại chặng đường đã qua, người cựu chiến binh ấy không tự hào vì mình làm được bao nhiêu tiền, mà tự hào vì đã không phụ lòng đồng đội đã ngã xuống. Bằng lao động, bằng ý chí và tinh thần người lính, ông đã góp phần làm cho quê hương đổi thay từng ngày.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong mỗi bước đi, mỗi việc làm của ông, ngọn lửa thời hoa lửa vẫn cháy âm ỉ, soi sáng con đường xây dựng quê hương giàu đẹp trong thời bình.


