Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH LÊ HỒNG ĐÀI

Ông Lê Hồng Đài sinh năm 1936. Năm 1967, khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, ông lên đường nhập ngũ, biên chế tại đơn vị C21 – Thị đội Kon Tum, trực tiếp tham gia chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Khi ấy, ông chưa lập gia đình, cuộc đời còn nhiều dự định chưa kịp gọi tên. Thế nhưng, trước tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng, rời xa quê hương để khoác lên mình màu áo lính ,dấn thân vào nơi hiểm nguy nhất.

Thanh Hóa31/01/2026NGUYỄN THỊ THANH TRÚC (CHI ĐOÀN 10C6 - THPT NHƯ THANH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG
LÊ HỒNG ĐÀI

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những con người từng đi qua bom đạn, ký ức của một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn, như những vết khắc không thể phai mờ trong tâm hồn. Gặp ông Lê Hồng Đài – một cựu chiến binh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ – tôi có cảm giác như đang đứng trước một nhân chứng sống của lịch sử, nơi mỗi lời kể đều thấm đẫm máu, nước mắt và niềm tin bất diệt vào Tổ quốc.

Ông Lê Hồng Đài sinh năm 1936. Năm 1967, khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, ông lên đường nhập ngũ, biên chế tại đơn vị C21 – Thị đội Kon Tum, trực tiếp tham gia chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Khi ấy, ông chưa lập gia đình, cuộc đời còn nhiều dự định chưa kịp gọi tên. Thế nhưng, trước tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng, rời xa quê hương để khoác lên mình màu áo lính ,dấn thân vào nơi hiểm nguy nhất.

Nhớ lại khoảnh khắc lần đầu nhận lệnh lên đường ra trận, giọng ông chậm lại, trầm xuống. Đó là những giây phút khó quên của một con người đứng trước ranh giới giữa bình yên và bão tố. Trong lòng ông là nỗi lo lắng, là sự lưu luyến với quê nhà, với những người thân yêu. Ông hiểu rất rõ rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là mất mát, là hi sinh, thậm chí là sự đánh đổi bằng cả mạng sống. Nhưng vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi ấy là ý thức trách nhiệm của một người con đất Việt. Ông tin rằng, nếu ai cũng chần chừ, cũng chọn an toàn cho bản thân, thì đất nước sẽ mãi chìm trong đau thương.

Động lực lớn nhất thôi thúc ông lên đường chính là lòng yêu nước sâu sắc và niềm tin sắt son vào con đường cách mạng mà dân tộc đã lựa chọn. Với ông, độc lập – tự do không phải là điều tự nhiên mà có, mà là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ. Chính niềm tin ấy đã trở thành ngọn lửa soi đường, giúp ông và đồng đội đứng vững giữa mưa bom bão đạn nơi chiến trường Tây Nguyên đầy khốc liệt.
Cuộc sống của người lính giữa núi rừng Tây Nguyên vô cùng gian nan và thiếu thốn. Địa hình hiểm trở, rừng sâu núi cao, thời tiết khắc nghiệt khiến mỗi bước hành quân đều nặng nề. Lương thực, thuốc men luôn trong tình trạng khan hiếm; những bữa ăn vội vàng giữa rừng, những đêm ngủ trên võng chòng chành, lắng nghe tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng bom vọng lại từ xa đã trở thành một phần quen thuộc của đời lính. Thế nhưng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ông và đồng đội vẫn không gục ngã. Họ động viên nhau bằng những lời nói giản dị, bằng niềm tin rằng phía trước, dù xa đến đâu, vẫn là ngày đất nước được giải phóng.
Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, điều khiến ông khắc ghi sâu đậm nhất không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng. Giữa chiến trường sinh tử, họ coi nhau như ruột thịt, sẵn sàng chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, che chở cho nhau trước hiểm nguy. Có những người đã cùng ông chiến đấu, cùng ông ước mong ngày hòa bình, rồi mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Tây Nguyên.
Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt ông ánh lên nỗi đau sâu lắng xen lẫn niềm tự hào, bởi sự hi sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay.

Theo ông, chính tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và niềm tin vào tương lai đã tạo nên sức mạnh to lớn giúp quân và dân ta vượt qua chiến tranh. Đó không chỉ là sức mạnh của súng đạn, mà là sức mạnh của con người Việt Nam – kiên cường trước gian khổ, nhân ái trong mất mát và bền bỉ trong niềm tin. Sau bao năm nhìn lại, ông Lê Hồng Đài cảm thấy tự hào vì đã sống trọn vẹn với tuổi trẻ của mình, không hối tiếc. Ông gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay một thông điệp giản dị mà sâu sắc: hãy trân trọng hòa bình, biết ơn những hi sinh của thế hệ cha anh, và giữ gìn “ngọn lửa thanh niên” bằng học tập, lao động và cống hiến. Bởi chỉ khi sống có trách nhiệm với hiện tại, chúng ta mới xứng đáng với một thời hoa lửa hào hùng đã đi qua, và làm cho lịch sử tiếp tục được viết bằng những trang đẹp đẽ của ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CỰU CHIẾN BINH LÊ HỒNG ĐÀI | Câu chuyện thời hoa lửa