CỰU CHIẾN BINH LÊ MINH PHƯƠNG
Lê Minh Phương sinh năm 1965, trong thời kỳ đất nước còn bộn bề khó khăn sau chiến tranh. Làng quê nghèo, mái nhà lá đơn sơ, cuộc sống bữa đói bữa no đã sớm hun đúc trong cậu bé Phương ý chí chịu thương chịu khó. Cha mẹ quanh năm gắn với ruộng đồng, chỉ mong con cái lớn lên khỏe mạnh, sống tử tế, biết kính trên nhường dưới.Tuổi thơ của Phương gắn với những buổi chân đất ra đồng, theo mẹ cấy lúa, theo cha gặt lúa, những chiều chăn trâu thả diều trên đê. Đêm tối, cả gia đình quây quần bên ngọn đèn dầu leo lét, nghe cha kể chuyện về người lính, về những hy sinh thầm lặng để giữ yên bờ cõi. Những câu chuyện mộc mạc ấy đã gieo trong tâm hồn cậu bé ước mơ được khoác màu áo xanh của Bộ đội Cụ Hồ.Khi đến tuổi thanh niên, Lê Minh Phương hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Bước chân Phương rắn rỏi, nhưng trong lòng không khỏi bồi hồi. Phía trước anh là thao trường khắc nghiệt, là kỷ luật thép, là thử thách của ý chí và lòng dũng cảm.
Bàn tay chảy máu, vai rách áo, chân phồng rộp — nhưng Phương không than phiền. Anh hiểu: muốn bảo vệ Tổ quốc, phải rèn mình cho vững vàng.
Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ bảo vệ địa bàn trọng điểm, góp phần giữ gìn an ninh trật tự, trấn áp các hoạt động gây rối, chống xâm nhập trái phép. Nhiệm vụ nặng nề nhưng cao quý.
Nhiều đêm, tổ tuần tra của Phương lặng lẽ men theo triền đồi, xuyên qua sương mù dày đặc. Mỗi tiếng động nhỏ đều được quan sát kỹ lưỡng. Có lần, khi làm nhiệm vụ, đơn vị gặp mưa lớn, nước suối dâng cao, một đồng đội bị trượt chân. Phương lao đến dìu bạn, cùng mọi người bắc dây, phối hợp đưa cả tổ qua khỏi điểm nguy hiểm. Sự bình tĩnh, gan dạ và tinh thần đồng đội của anh khiến chỉ huy tin tưởng.
Không chỉ giỏi chuyên môn quân sự, Phương còn tích cực học chính trị, rèn tác phong, giữ lối sống giản dị, kỷ luật. Khi đóng quân gần dân, anh cùng đồng đội giúp bà con thu hoạch mùa màng, sửa lại mái nhà dột nát, dựng cầu tạm sau bão lũ. Đối với anh, phục vụ nhân dân cũng là mệnh lệnh từ trái tim người lính.


