Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Lê Thanh Đồn

Cuộc gặp gỡ với người lính trở về từ >

Thanh Hóa24/02/2026Bùi Thị Phương (Đoàn Trường Hậu Lộc 4)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VÊ TỪ “ THỜI HOA LỬA”

Xin đừng vội gọi chiến tranh là “ Thời hoa lửa” không phải mất mát nào cũng được thi vị hóa, không phải bi thương nào cũng có thể gọi tên bằng những mỹ từ lung linh. Có những người đã chết trong im lặng, có những người còn sống nhưng chưa đêm nào được ngủ yên. “ Thời của thế hệ chúng tôi khong nên dùng mĩ từ thời hoa lửa” ( Hải Như). Dù chiến tranh đã qua đi nhưng đau thương vẫn còn đó nỗi đau mất mát để lại cho những người còn sống ở thời bình. Để lưu giữ và lan toả những kí ức hình ảnh của vô số trang sử hào hùng ấy những buổi gặp gỡ tro chuyên cùng với những vị anh hùng những người có công với Tổ Quốc thân yêu. Giũa những bộn bề và không khí vui tươi của dịp cận tết Nguyên Đán 2026 chúng cháu đã có một buổi gặp gỡ trò chuyện cùng với Bác Lê Thanh Đồn một cựu chiến binh, đã để lại trong chúng cháu nhiều suy nghĩ và niềm tự hào sâu sắc về một thời vàng son của dân tộc ta.


Cuu chiến binh Lê Thanh Đồn nhớ lại một thời thanh xuân tham

gia chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc.

Bác Lê Thanh Đồn sinh năm 1957, là một cựu chiến binh trưởng thành trong những năm tháng gian khó của đất nước. Tháng 6 năm 1977, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác rời quê hương, khoác lên mình bộ quân phục màu xanh để lên đường nhập ngũ. Đó là quãng thời gian đất nước vừa thống nhất, hòa bình còn nhiều thử thách, nhưng trong tim những người thanh niên như bác luôn cháy bỏng một niềm tin giản dị mà lớn lao: được góp sức mình để bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Bác công tác tại trung đoàn 10 sư đoàn 339 quân khu 9.

Trong quân ngũ, bác công tác và rèn luyện cùng đồng đội trong tinh thần kỷ luật, trách nhiệm và đoàn kết. Dù không nhắc nhiều đến chiến công, nhưng qua từng lời kể chậm rãi, chúng cháu cảm nhận rõ sự kiên cường, bền bỉ của một người lính đã đi qua thời hoa lửa. Với bác, quãng đời quân ngũ không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là dấu ấn sâu đậm nhất của tuổi trẻ – nơi lý tưởng sống được tôi luyện và nhân cách được hình thành.

Khi hỏi Bác có còn nhớ cảm giác lần đầu tiên nhận lệnh lên đường không. Mặt bác nghiêm nghị với giọng tự hào nói, Nhớ chứ, nhớ rất rõ. Khi cầm quyết định nhập ngũ trên tay, tim bác đập mạnh lắm. Vừa hồi hộp, vừa lo lắng, nhưng trên tất cả là niềm tự hào. Bác biết mình sắp rời xa gia đình, xa quê hương, bước vào một chặng đường gian nan. Nhưng lúc ấy, bác nghĩ đơn giản: thanh niên mà, Tổ quốc gọi thì phải đi. Cảm xúc ấy vừa thiêng liêng, vừa khó quên, theo bác suốt cả cuộc đời.

Động lực lớn nhất của bác chính là lòng yêu nước và trách nhiệm của người thanh niên. Ngày tiễn bác lên đường, gia đình không nói nhiều, chỉ dặn bác cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, giữ gìn sức khỏe. Chính ánh mắt tin tưởng của cha mẹ đã trở thành sức mạnh để bác bước đi không do dự. Bác hiểu rằng sự bình yên của gia đình mình và bao gia đình khác được đánh đổi bằng sự hi sinh của những người lính.

Bác kể rất nhiều về cuộc sống trong thời chiến, Cuộc sống khi ấy rất giản dị và thiếu thốn. Bữa ăn đạm bạc, sinh hoạt kham khổ, công việc thì nặng nhọc và luôn đòi hỏi kỷ luật cao. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, con người ta lại sống rất tình nghĩa. Anh em chia sẻ cho nhau từng miếng ăn, động viên nhau mỗi khi mệt mỏi. Gian khổ là thế, nhưng niềm tin và tinh thần lạc quan chưa bao giờ tắt.

Tất nhiên là trong hoàn cảnh đó luôn có đồng đội sát cánh kề vai cùng Bác. Điều bác nhớ nhất chính là tình đồng đội. Có những lúc khó khăn, chỉ cần một cái nắm tay, một lời động viên cũng đủ để vượt qua. Bác nhớ những đêm ngồi bên nhau, kể chuyện quê nhà, nhắc về gia đình để vơi nỗi nhớ. Những kỷ niệm ấy không ồn ào nhưng rất sâu đậm, theo bác suốt cả cuộc đời.

Theo bác , tinh thần đoàn kết và tình đồng chí trong chiến tranh được thể hiện như thế nào? Bác trả lời:

“Tinh thần ấy thể hiện ở sự sống vì nhau. Khi một người mệt, người khác đỡ đần; khi một người nản lòng, cả tập thể cùng động viên. Không ai nghĩ cho riêng mình, mà luôn đặt nhiệm vụ chung lên trước. Chính tình đồng chí, đồng đội đã tạo nên sức mạnh để người lính đứng vững trước mọi thử thách.” Một câu trả lời chân thành giản dị nhưng chứa đựng sự đượm buồn trong đó.

“Tinh đoàn kết thể hiện ở sự sống vì nhau. Khi một người mệt, người khác đỡ đần; khi một người nản lòng, cả tập thể cùng động viên. Không ai nghĩ cho riêng mình, mà luôn đặt nhiệm vụ chung lên trước. Chính tình đồng chí, đồng đội đã tạo nên sức mạnh để người lính đứng vững trước mọi thử thách”. Bác nói

Hội cựu chiến binh Việt Nam trao tặng

Khi được hỏi sau bao năm nhìn lại, bác cảm thấy tuổi trẻ của mình có điều gì đặc biệt nhất? Bác tra lời: “ Điều đặc biệt nhất là bác đã được sống một tuổi trẻ có lý tưởng. Dù không sung sướng, không đủ đầy, nhưng bác thấy tự hào vì tuổi trẻ ấy đã gắn liền với trách nhiệm và cống hiến. Bác chưa bao giờ hối tiếc, bởi những năm tháng ấy đã làm nên con người bác hôm nay.” Tuổi trẻ trong chiến tranh như một ngọn lửa bừng sáng nơi trái tim hoà cùng một nhịp đập mọi gian khó đều có thể vượt qua. Sự sống le lói từ nơi hủy diệt bằng một niềm tin sắc đá vào khát vọng dân tộc khát vọng hoà bình, độc lập, thống nhất, nỗi niềm hoài bão của tuổi trẻ.


Bác mong các bạn trẻ hôm nay hãy biết trân trọng hòa bình. Những gì các bạn đang có là thành quả của rất nhiều hi sinh. Hãy sống có ước mơ, có trách nhiệm, học tập và rèn luyện thật tốt để không phụ công lao của các thế hệ đi trước. Và bác mong các bạn trẻ hãy sống tử tế, học tập nghiêm túc, sẵn sàng cống hiến cho xã hội, dù ở bất cứ vị trí nào. Đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối tinh thần thời hoa lửa – không ồn ào, nhưng bền bỉ và đầy ý nghĩa.

Cựu chiến binh Lê Thanh Đồn cùng với học sinh trường THPT Hậu Lộc 4

Buổi gặp mặt bác kết thúc, nhưng những câu chuyện của bác Lê Thanh Đồn vẫn còn ngân vang mãi như một điệp khúc tuyệt mĩ của lịch sử dân tộc. Khi thế hệ trẻ hôm nay nhắc tới những chữ ấy “ thời hoa lửa” liệu có mấy ai thấy được trong đó có cả sự khốc liệt lẫn với nỗi đau về tinh thần. Để có được hoà bình như ngày hôm nay họ đã phải đánh đổi bằng thanh xuân, thoi gian, thậm chí bằng cả mạng sống của chính mình. Vì thế, mỗi ai trong chúng ta ngày hôm nay cần ghi nhớ và cố gắng học tập và rèn luyện để phát huy thành quả này của ông cha chúng ta những người đã hi sinh sức trẻ để đổi lại một thời hoà bình cho thế hệ trẻ ngày nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh Lê Thanh Đồn | Câu chuyện thời hoa lửa