Cựu chiến binh Lê Trọng Ụ – Ba tháng hành quân giữa đại ngàn Trường Sơn
Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, hàng vạn thanh niên từ miền Bắc lần lượt lên đường vào Nam chiến đấu. Trong dòng người ấy có cựu chiến binh Lê Trọng Ụ, người lính đã trải qua một hành trình đặc biệt: đi bộ suốt 3 tháng ròng rã dưới những tán rừng già Trường Sơn, vượt qua mưa bom, bão đạn để đến chiến trường Tây Ninh, B2.
Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, hàng vạn thanh niên từ miền Bắc lần lượt lên đường vào Nam chiến đấu. Trong dòng người ấy có cựu chiến binh Lê Trọng Ụ, người lính đã trải qua một hành trình đặc biệt: đi bộ suốt 3 tháng ròng rã dưới những tán rừng già Trường Sơn, vượt qua mưa bom, bão đạn để đến chiến trường Tây Ninh, B2.
Ngày lên đường, phía trước những người lính trẻ là một chặng đường dài mà không ai có thể biết chính xác mình sẽ phải đối mặt với những gì. Hành trang mang theo không nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng con đường vào chiến trường sẽ là một cuộc thử thách lớn về sức khỏe, ý chí và lòng quyết tâm.
Những bước chân đầu tiên đưa người lính vào đại ngàn Trường Sơn. Con đường hành quân không phải là những tuyến đường bằng phẳng mà là những lối mòn xuyên rừng, qua núi cao, suối sâu và những vùng đất hoang vu. Có những ngày mưa rừng trút xuống không ngớt, quần áo luôn ẩm ướt, đường đi trơn trượt. Có những đêm cả đoàn phải nghỉ tạm dưới những tán cây giữa rừng già.
Ba tháng đi bộ là một khoảng thời gian dài đối với bất kỳ người lính nào. Mỗi ngày họ lại bước thêm một chặng đường, vượt qua những con dốc, những con suối và những khu rừng nối tiếp nhau. Đôi chân mỏi nhừ, vai mang nặng ba lô, nhưng không ai được phép bỏ cuộc. Phía trước là chiến trường, nơi đồng đội đang chờ đợi.
Trường Sơn năm ấy không chỉ có núi cao, rừng sâu mà còn có bom đạn. Máy bay địch liên tục đánh phá những tuyến đường vận chuyển. Có những lúc tiếng bom vang lên giữa đại ngàn, đất đá tung lên, cây rừng rung chuyển. Những người lính phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn, chờ tiếng bom ngớt rồi lại tiếp tục hành quân.
Có những đoạn đường vừa đi qua đã bị bom đánh phá. Đường hành quân bị chia cắt, đoàn người phải tìm lối khác. Nhưng dù khó khăn đến đâu, những bước chân vẫn tiếp tục hướng về phía Nam.
Trong những ngày tháng ấy, tình đồng đội trở thành nguồn động viên lớn lao. Người đi trước giúp người đi sau, người khỏe san sẻ với người yếu. Những lúc mệt mỏi, một lời động viên, một ngụm nước hay chút lương thực chia sẻ cũng đủ giúp người lính có thêm sức mạnh để tiếp tục.
Đường Trường Sơn cũng là nơi thử thách lòng người. Có những người lính chưa kịp đến chiến trường đã ngã xuống vì bom đạn, bệnh tật hoặc kiệt sức. Có những người phải gửi lại tuổi trẻ giữa núi rừng. Những người còn lại tiếp tục bước đi, mang theo cả phần của những đồng đội không thể đi tiếp.
Sau ba tháng hành quân, cuối cùng Lê Trọng Ụ và đồng đội cũng đặt chân đến chiến trường Tây Ninh, B2. Chặng đường dài hàng nghìn cây số đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình khác – cuộc chiến đấu thực sự – lại bắt đầu.
Từ một người lính hành quân giữa Trường Sơn, ông bước vào chiến trường miền Nam với tâm thế của một người đã được tôi luyện qua gian khổ. Những gì trải qua trên đường hành quân giúp ông hiểu hơn giá trị của tình đồng đội, sự kiên trì và ý chí vượt qua nghịch cảnh.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng Trường Sơn năm xưa đã thay đổi. Những con đường từng bị bom đạn cày xới nay đã trở thành những tuyến giao thông phục vụ cuộc sống. Nhưng với những người từng đi qua nơi ấy, mỗi cánh rừng, con suối hay cung đường đều có thể gợi lại một ký ức.
Cựu chiến binh Lê Trọng Ụ là một nhân chứng của những năm tháng mà tuổi trẻ được đo bằng những bước chân trên đường Trường Sơn. Ba tháng đi bộ dưới tán rừng già, vượt qua mưa bom bão đạn để đến Tây Ninh năm 1969 không chỉ là một hành trình gian khổ, mà còn là hành trình của lòng quyết tâm và tình yêu Tổ quốc.
Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những bước chân của người lính Trường Sơn năm ấy vẫn như còn vọng lại giữa đại ngàn. Đó là những bước chân đã vượt qua núi cao, rừng sâu và bom đạn để nối hậu phương với tiền tuyến, góp phần làm nên con đường dẫn tới ngày đất nước hòa bình, thống nhất.



