Bài viết

Cựu chiến binh: Lê Văn Ba

Hưng Yên06/01/2026Trần Duy Long (11a5)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm ấy, trong buổi nói chuyện truyền thống, tôi được nghe bác Ba – một cựu chiến binh năm nay đã ngoài bảy mươi – kể về quãng đời trận mạc. Giọng bác chậm rãi nhưng đầy chắc nịch, như mang theo cả một thời đạn bom còn in sâu trong ký ức. Bác bảo: “Ngày đó, tụi tôi sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng lạ lắm, chẳng ai sợ, chỉ sợ Tổ quốc mình đau thêm.”

Bác kể về những buổi sáng hành quân trong màn sương dày, áo ướt đẫm sương rồi lại khô vì nắng cháy. Ba lô thì nhẹ mà trách nhiệm lại nặng. “Có ngày tụi tôi đi cả chục cây số, đường rừng lắm dốc, còn bom bi thì rải đầy. Mỗi bước đi đều phải căng mắt mà nhìn, chỉ sơ sẩy một chút là chẳng bao giờ được trở về.”

Trong lúc kể, bàn tay bác vô thức nắm lại, như đang siết lấy khẩu súng năm nào. Bác nhớ nhất là những lần nằm giữa đêm tối, nghe tiếng côn trùng xen lẫn tiếng máy bay địch. “Chúng tôi nằm im, chỉ dám thở thật khẽ. Nhưng trong lòng thì nóng như lửa, chỉ muốn mau chóng đuổi sạch giặc để bà con được yên.”

Bác Ba dừng lại hồi lâu khi nhắc đến những đồng đội không còn nữa. Bác nói nhẹ mà đau: “Người ta cứ nghĩ chiến thắng là niềm vui, nhưng với tụi tôi, chiến thắng luôn đi kèm mất mát. Có mấy thằng bạn thân, mới hôm trước còn ngồi hát với nhau, hôm sau đã nằm lại giữa rừng.”

Nghe bác kể, tôi thấy rõ hơn giá trị của hòa bình mà mình đang hưởng. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là lời nhắc nhở để
thế hệ trẻ chúng tôi biết sống tốt hơn, sống xứng đáng hơn với những hi sinh âm thầm mà bác và bao người như bác đã trải qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn