Khác

Cựu chiến binh Lê Văn Bình

Trong quá trình tìm hiểu về những câu chuyện của các cựu chiến binh, tôi đã đọc được một câu chuyện rất xúc động của cựu chiến binh Lê Văn Bình – người đã từng trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Ninh Bình11/05/2026ĐINH ĐỨC AN (Đoàn xã Giao Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quá trình tìm hiểu về những câu chuyện của các cựu chiến binh, tôi đã đọc được một câu chuyện rất xúc động của cựu chiến binh Lê Văn Bình – người đã từng trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Ông kể rằng, khi còn là một người lính trẻ, ông có một người đồng đội rất thân tên là Phạm Quang Dũng. Hai người thường cùng nhau hành quân, chia sẻ từng miếng lương khô, từng ngụm nước trong những ngày gian khổ. Điều đặc biệt là anh Dũng rất hay viết thư về cho gia đình, nhất là cho mẹ.

Có một lần, trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi giữa những ngày chiến đấu căng thẳng, anh Dũng lại lấy giấy bút ra viết thư. Anh vừa viết vừa cười, nói rằng: “Không biết bao giờ mới được về, nhưng cứ viết để mẹ yên tâm.”

Ông Bình ngồi bên cạnh, trêu rằng:

“Viết nhiều thế, mẹ đọc không kịp đâu!”

Anh Dũng chỉ cười, rồi cẩn thận gấp lá thư lại, cho vào túi áo.

Nhưng không lâu sau đó, trong một trận chiến ác liệt, anh Dũng đã hy sinh.

Sau trận chiến, khi thu dọn lại đồ đạc của đồng đội, ông Bình tìm thấy lá thư vẫn còn nằm trong túi áo của anh. Lá thư ấy chưa kịp gửi đi.

Ông kể rằng, ông đã thay bạn mình gửi lá thư đó về cho gia đình. Trong thư không có gì lớn lao, chỉ là những lời hỏi thăm giản dị, lời dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và một câu hứa: “Ngày chiến thắng, con sẽ về.”

Kể đến đây, giọng ông Bình chùng xuống. Ông nói rằng, điều khiến ông day dứt nhất không phải là sự mất mát, mà là những ước mơ còn dang dở của những người lính trẻ.

Câu chuyện ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Tôi nhận ra rằng, phía sau mỗi người lính là một gia đình, một tình yêu thương và những ước mơ rất đỗi bình dị. Chiến tranh đã cướp đi nhiều điều, nhưng cũng làm sáng lên những giá trị thiêng liêng như tình người, tình đồng đội và lòng yêu nước.

Từ đó, tôi càng hiểu hơn ý nghĩa của hòa bình hôm nay. Tôi tự nhủ bản thân phải sống có trách nhiệm, biết trân trọng cuộc sống và cố gắng học tập để không phụ sự hy sinh của những thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn