CỰU CHIẾN BINH LÊ VĂN CA
Lê Văn Ca sinh năm 1956, giữa những tháng ngày đất nước còn ngổn ngang bom đạn. Tuổi thơ của anh gắn với bờ tre, cánh đồng lúa, với những đêm cả làng tắt đèn nghe ngóng tiếng còi báo động. Gian khó sớm rèn cho cậu bé Ca tính chịu thương chịu khó và lòng thương quê hương sâu nặng.
Khi lớn lên, thấy bạn bè nối nhau lên đường, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn con trai, mẹ anh chỉ nắm chặt bàn tay, dặn khẽ:
“Ra trận, phải giữ trọn tình người.”
Lời dặn mộc mạc mà thiêng liêng ấy theo anh suốt những năm tháng quân ngũ.
Ra chiến trường, anh mới hiểu chiến tranh là thử thách của lòng can đảm. Có những đêm hành quân xuyên rừng, muỗi vắt dày đặc; có những ngày chỉ chia nhau mỗi người một nắm cơm vắt. Trong một trận đánh dữ dội, khi đồng đội bị thương giữa làn đạn, Ca lao ra kéo bạn vào hầm trú ẩn. Mảnh đạn sượt qua vai, máu chảy ròng ròng, nhưng anh chỉ xin băng tạm rồi tiếp tục bám trụ đến khi trận địa được giữ vững.
Điều khiến anh day dứt nhất chính là những người đã nằm lại chiến trường. Mỗi dịp họp mặt truyền thống, anh lại lặng người khi nhắc tên từng đồng đội. Anh bảo: “Hòa bình nào cũng có bóng dáng của những người không kịp trở về.”
Ngày đất nước yên bình, Lê Văn Ca trở về quê với bộ áo lính đã sờn màu. Anh không kể công, không đòi hỏi gì cho riêng mình. Anh bắt tay dựng lại mái nhà, gây dựng kinh tế gia đình, rồi hăng hái tham gia công việc ở địa phương: làm đường nông thôn, nạo vét kênh mương, vận động bà con đoàn kết, cho con cháu đến Thời gian trôi, mái tóc anh bạc dần, bước chân chậm lại. Nhưng ở góc tủ nhỏ vẫn còn chiếc mũ cối, vài tấm ảnh đen trắng, tấm huy chương đã xỉn màu — những kỷ vật của một thời hoa lửa, nơi Lê Văn Ca đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Cuộc đời cựu chiến binh Lê Văn Ca giản dị mà bền bỉ: đi qua lửa đạn vẫn giữ trọn nhân hậu; trở về đời thường vẫn âm thầm cống hiến. Ngọn lửa của năm tháng trận mạc đã hóa thành ánh sáng hiền hòa, soi đường cho lớp trẻ sống tốt hơn, sống xứng đáng hơn với sự hy sinh của cha anh.



