CỰU CHIẾN BINH LÊ VĂN LUÂN
Ông Lê Văn Luân sinh ra và lớn lên trên mảnh đất làng quê giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi theo cha mẹ ra đồng, với tiếng ru hời chan chứa tình quê và những câu chuyện về các bậc tiền nhân đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chính từ những câu chuyện ấy, trong lòng cậu bé Luân sớm nhen nhóm ngọn lửa yêu nước, khát vọng được góp sức mình cho non sông.
Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp mọi miền. Không chần chừ, chàng thanh niên Lê Văn Luân tình nguyện lên đường nhập ngũ, tạm biệt gia đình, quê hương để bước vào cuộc chiến đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào. Ngày ra đi, trong ba lô của ông chỉ có vài bộ quần áo bạc màu, lá thư tay của mẹ và một niềm tin sắt son vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.
Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày đầy gian nan và thử thách. Ông cùng đồng đội hành quân băng rừng, lội suối, vượt qua bom đạn ác liệt của kẻ thù. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả đơn vị phải nằm im dưới hầm hào, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Bom nổ, đất đá tung trời, sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, nhưng ông Luân và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững từng tấc đất quê hương.
Trong khói lửa chiến tranh, ông Lê Văn Luân không chỉ là một người lính gan dạ mà còn là người đồng đội nghĩa tình. Ông sẵn sàng nhường phần lương khô ít ỏi cho đồng chí bị thương, cõng bạn vượt qua làn đạn để về tuyến sau. Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường, để lại trong lòng ông nỗi đau không thể nguôi, nhưng cũng chính sự hy sinh ấy càng hun đúc thêm ý chí chiến đấu, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ vì độc lập, tự do của dân tộc.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, hòa bình lập lại, ông Lê Văn Luân may mắn được trở về quê hương. Rời quân ngũ, ông trở lại với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, sản xuất, xây dựng gia đình và góp sức dựng xây quê hương sau chiến tranh. Dù ở cương vị nào, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”: cần cù, giản dị, sống nghĩa tình, trách nhiệm với cộng đồng.
Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, mỗi lần kể lại những năm tháng thời hoa lửa, ánh mắt ông Luân vẫn ánh lên niềm tự hào. Câu chuyện cuộc đời ông là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường của thế hệ cha anh – những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.



