Cựu chiến binh Lê Văn Thắng – ký ức Thành Cổ Quảng Trị
Trong ký ức của nhiều người dân thị xã Quảng Trị, ông Lê Văn Thắng, trú tại khu phố 1, phường An Đôn, là một cựu chiến binh ít nói nhưng luôn được bà con kính trọng. Ông từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Thành Cổ Quảng Trị năm 1972 – nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ.
Sinh năm 1952 tại xã Triệu Long, huyện Triệu Phong, ông Thắng lớn lên trong những năm tháng quê hương chìm trong bom đạn. Năm 1970, vừa tròn 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 320, hành quân vào chiến trường Trị – Thiên. Những ngày đầu đặt chân đến Quảng Trị, ông đã phải đối mặt với thực tế chiến tranh vô cùng tàn khốc: pháo kích liên tục, thương vong xảy ra hàng ngày.
Mùa hè năm 1972, đơn vị ông Thắng được lệnh tham gia chiến đấu bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị. Suốt nhiều tháng liền, bộ đội phải bám trụ trong lòng Thành Cổ, sống giữa mưa bom, bão đạn. Ban ngày chiến đấu, ban đêm đào hầm, gia cố công sự, tải thương và chôn cất đồng đội. Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhiều khi phải dùng nước sông Thạch Hãn đã lẫn bùn đất để cầm cự qua ngày.
Ông Thắng từng tham gia nhiều trận đánh giáp lá cà, có lúc chỉ cách đối phương vài chục mét. Trong một trận pháo kích dữ dội vào tháng 8 năm 1972, ông bị mảnh pháo găm vào vai trái, mất nhiều máu nhưng vẫn cố bám trận địa cho đến khi được lệnh rút ra tuyến sau. “Lúc đó, điều lo nhất không phải là đau hay chết, mà là không giữ được vị trí, để đồng đội phía sau gặp nguy hiểm,” ông nhớ lại.
Sau khi điều trị vết thương, ông tiếp tục tham gia chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Trở về quê hương trong hoàn cảnh sức khỏe suy giảm, mang thương tật hạng 2/4, ông Thắng đối mặt với muôn vàn khó khăn của thời hậu chiến. Gia đình nghèo, đất sản xuất bị bom mìn tàn phá, cuộc sống chật vật kéo dài nhiều năm.
Không cam chịu, ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương, vận động hội viên giúp nhau phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Ông cũng là người thường xuyên tham gia các buổi tưởng niệm liệt sĩ tại Thành Cổ, thắp nén hương cho những đồng đội đã nằm lại nơi đây.
Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi tuổi, ông Lê Văn Thắng vẫn giữ nếp sống giản dị của người lính năm xưa. Cuộc đời ông là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh thầm lặng của những người con Quảng Trị đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



