CỰU CHIẾN BINH LÊ VĂN THỊNH
Nhắc đến những người lính từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, nhiều người dân huyện Hải Lăng vẫn nhớ đến cựu chiến binh Lê Văn Thịnh – một người lính thông tin đã dành cả tuổi thanh xuân giữa chiến trường bom đạn để giữ vững mạch liên lạc cho đơn vị trong suốt 81 ngày đêm ác liệt.
Ông Thịnh sinh năm 1951 trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Những năm chiến tranh, quê hương Quảng Trị bị bom đạn tàn phá nặng nề, nhiều người thân và bà con trong làng đã hy sinh. Chứng kiến cảnh quê hương điêu tàn, năm 1970, chàng trai trẻ Lê Văn Thịnh tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị thông tin liên lạc. Đầu năm 1972, đơn vị của ông được lệnh hành quân vào Quảng Trị tham gia chiến đấu bảo vệ Thành cổ. Công việc của người lính thông tin vô cùng nguy hiểm bởi giữa mưa bom bão đạn, họ phải liên tục kéo dây, nối máy để đảm bảo liên lạc giữa các đơn vị không bị gián đoạn.
Ông Thịnh nhớ lại rằng, những ngày chiến sự ác liệt nhất, pháo địch gần như dội xuống liên tục suốt ngày đêm. Có những đoạn dây thông tin vừa nối xong đã bị bom cắt đứt. Người lính thông tin lại lập tức lao ra giữa làn đạn để nối lại đường dây. Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh ngay khi đang làm nhiệm vụ.
Một đêm tháng 8 năm 1972, trong lúc cùng tổ công tác đi sửa đường dây gần bờ sông Thạch Hãn, đơn vị của ông bị pháo kích bất ngờ. Một người đồng đội đi phía trước hy sinh tại chỗ, còn ông bị sức ép hất văng xuống hố bom. Dù bị thương ở tay, ông vẫn cố gắng cùng những người còn lại hoàn thành nhiệm vụ nối lại liên lạc cho đơn vị chiến đấu bên trong Thành cổ.
Điều ám ảnh ông suốt nhiều năm sau chiến tranh là những chuyến vượt sông Thạch Hãn trong đêm. Để tiếp tế và đưa thương binh ra ngoài, nhiều chiến sĩ phải bơi qua dòng nước giữa tiếng pháo nổ dồn dập. Không ít người đã nằm lại dưới lòng sông khi tuổi đời còn rất trẻ. Với ông, dòng Thạch Hãn không chỉ là dòng sông quê hương mà còn là nơi lưu giữ biết bao ký ức đau thương của một thời chiến tranh.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Thịnh trở về quê nhà với thương tật ở cánh tay trái do mảnh pháo còn găm lại. Những năm đầu hòa bình, cuộc sống vô cùng khó khăn, ông làm đủ nghề để nuôi gia đình. Dẫu vậy, người lính năm xưa vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và ý chí vượt khó.
Nay ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng, sức khỏe giảm sút nhưng mỗi dịp tháng 7, ông vẫn cùng đồng đội cũ trở lại Thành cổ Quảng Trị để thắp hương tưởng nhớ những người đã hy sinh. Mỗi lần đứng trước đài tưởng niệm, ông lại lặng lẽ gọi tên từng đồng đội năm xưa như thể họ vẫn còn đâu đó bên mình.
Đối với ông Thịnh, những năm tháng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị là quãng đời không thể nào quên. Đó là nơi tuổi trẻ, lòng yêu nước và sự hy sinh của biết bao người lính đã hòa vào đất mẹ để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.


