Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Lê Văn Tuất (1)

Cuộc đời binh nghiệp của tôi bắt đầu vào tháng 4 năm 1977 khi tôi nhập ngũ vào lực lượng Công an nhân dân vũ trang. Sau đó, từ năm 1980, tôi chuyển sang Bộ đội Biên phòng và phục vụ tại đây cho đến khi phục viên về nhà vào tháng 8/1982. Đó là những năm tháng định hình nên con người tôi hôm nay.

Thanh Hóa24/02/2026Mai Hoàng Linh (Đoàn trường Hậu Lộc 4)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “ THỜI HOA LỬA”

Nhân vật lịch sử: ông Lê Văn Tuất

Địa chỉ: thôn Chiến Thắng, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hoá

Lớp: 11A5

Họ và tên người viết: Mai Hoàng Linh

Khi nhắc đến thời hoa lửa, người ta không chỉ nhớ đến chiến tranh, mà còn nhớ đến những con người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh thầm lặng. Có những người lính đi qua chiến tranh không bằng những tấm huy chương rực rỡ, mà bằng những bước chân thầm lặng trên đường biên giới. Hôm nay, buổi thăm cựu chiến binh “Lê Văn Tuất”, người đã dành trọn tuổi thanh xuân để canh giữ bình yên cho Tổ quốc trong những giai đoạn cam go của lịch sử.

Ông Lê Văn Tuất, sinh ngày 01/01/1958, quê tại thôn Chiến Thắng, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hoá. Ông kể rằng: “Cuộc đời binh nghiệp của tôi bắt đầu vào tháng 4 năm 1977 khi tôi nhập ngũ vào lực lượng Công an nhân dân vũ trang. Sau đó, từ năm 1980, tôi chuyển sang Bộ đội Biên phòng và phục vụ tại đây cho đến khi phục viên về nhà vào tháng 8/1982. Đó là những năm tháng định hình nên con người tôi hôm nay.”

Ông hoài niệm nhớ lại về lần đầu tiên nhận lệnh lên đường ra trận. Lúc ấy ông đang đi biển. Khi nghe tiếng gọi của Nhà nước, ông thấy lòng mình phấn khởi lạ thường. Không hề có sự do dự hay sợ hãi, chỉ có một tinh thần xung kích của tuổi trẻ. Ông cảm thấy việc lên đường là một sứ mệnh hiển nhiên mà mình phải thực hiện.

Động lực khiến ông quyết đinh rời quê để đi chiến đấu chính là vì hai chữ “Tổ quốc”. Ở tuổi 18, 19, cái tuổi sung sức nhất, ông chỉ nghĩ đến việc phải bảo vệ sự vẹn toàn của đất nước. Ông hành quân đi huấn luyện tại Nghệ An với một niềm tin lý tưởng sắt đá: đi để người thân ở nhà được bình yên.

Khi được hỏi về cuộc sống của thanh niên thời chiến bác nói rằng:” Gian khổ lắm cháu ơi. Nhất là vào sáu tháng mùa khô, cái nắng như thiêu như đốt. Ăn uống thì bữa đói bữa no, có khi hôm nay đủ nhưng ngày mai lại thiếu thốn trăm bề. Chúng tôi phải học cách thích nghi với rừng thiêng nước độc, lấy sự lạc quan để át đi cái khắc nghiệt của thiên nhiên.”

Hình ảnh kỷ niệm khiến ông nhớ nhất đó chính là : “ là những đêm đi phục kích quân Pol Pot. Trong bóng tối mênh mông, giữa sự im lặng đến đáng sợ của rừng già, chúng tôi phải đối mặt với hiểm nguy cận kề. Đó là những khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay. Những gương mặt đồng đội trong đêm tối ấy là hình ảnh tôi không bao giờ quên.”

“Đồng đội với chúng tôi như anh em trong nhà. Ở nơi biên giới xa xôi, chúng tôi gắn bó, chia ngọt sẻ bùi. Ai cũng như ai, đều thân thiết và sẵn sàng hy sinh vì nhau. Chính cái “tình” ấy là sợi dây gắn kết giúp chúng tôi cùng chung một mục tiêu bảo vệ Tổ quốc đến cùng.”

Ông đã sống một tuổi trẻ không hối tiếc. Cho đến tận bây giờ, ông vẫn luôn tự hào vì mình đã từng là người lính biên phòng canh giữ bình yên cho đất nước. Đó là một quá khứ hào hùng mà tôi luôn trân trọng.

Nêú có thể nhắn gửi một thông điệp đến thế hệ thanh niên hôm nay: Bác chỉ mong các cháu sau này hãy giữ vững tinh thần đoàn kết của thanh niên. Hãy luôn sẵn sàng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc khi cần thiết, giống như cha ông ngày trước. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.

Theo bác, “ngọn lửa thanh niên” nên được giữ gìn và phát huy trong bối cảnh đất nước đã hòa bình và phát triển như hiện nay Trong thời bình, ngọn lửa ấy chính là sự nỗ lực phấn đấu, học tập và lao động. Các cháu cần phải nhận nhiệm vụ và phấn đấu sao cho xứng đáng với tinh thần thanh niên Việt Nam: năng động, sáng tạo và luôn hướng về lợi ích chung của đất nước.

Cựu chiến binh Lê Văn Tuất là tấm gương sáng để đoàn viên thanh niên học tập và noi theo

Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần kiên cường và những hy sinh cao đẹp của các bác cựu chiến binh vẫn mãi là niềm tự hào của dân tộc. Buổi gặp mặt hôm nay là lời tri ân chân thành, là sự tiếp nối ngọn lửa truyền thống cho các thế hệ mai sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh Lê Văn Tuất (1) | Câu chuyện thời hoa lửa