Cựu chiến binh Lê Văn Vĩ - Ký ức hào hùng, không thể nào quên
Ký ức hào hùng, không thể nào quên
Cựu chiến binh Lê Văn Vĩ (ấp Tân Thới, xã Tân Phú, TX. Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang) dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng đã góp phần làm nên chiến thắng oanh liệt của quân và dân Ấp Bắc vào ngày 2-1-1963.
Cầm trên tay chiếc thẻ đại biểu màu đỏ cùng với thư mời của Tỉnh ủy Tiền Giang về dự lễ kỷ niệm 60 năm Ngày chiến thắng Ấp Bắc, những ký ức về trận đánh, chiến thắng lịch sử lại ùa về, cảm xúc trào dâng nhớ thương đồng đội, về những người lính đã ngã xuống, ông Lê Văn Vĩ (sinh năm 1941) rưng rưng nước mắt kể cho chúng tôi nghe về những trận chiến mà lúc bấy giờ ông là Phó trưởng Công an xã Tân Phú, huyện Cai Lậy.
Ông Vĩ kể: “Năm 1963, tôi tham gia trong Đại đội 1 của Tiểu đoàn 514. Lúc đó, Tiểu đoàn 261 đóng ở Ấp Bắc, còn Tiểu đoàn 514 đóng ở ấp Tân Thới theo hình chữ L. Được Bí thư chi bộ phân công nhiệm vụ làm công tác chuyển thương, nên tôi chuẩn bị sẵn sàng võng để nghỉ ở bất cứ đâu, gậy để mở đường. Hai vật này cũng là dụng cụ để khiêng các chiến sĩ bị thương”.
Lắng lại một lúc, giọng ông Vĩ bừng lên đầy dũng khí: “Có trận đánh chỉ trong 1 ngày, quân và dân dưới làn sóng bom đạn của địch vẫn dũng cảm xông lên, dẫn đường cho các đơn vị vũ trang đánh chiếm các mục tiêu, tham gia tải thương, tiếp đạn, tiếp lương thực cho bộ đội và nơi đây trở thành bãi chiến trường ác liệt. Sau một ngày kiên cường bám trụ, anh dũng chiến đấu chống càn, quân và dân Ấp Bắc lần lượt đánh bại 5 đợt tiến công của địch, loại khỏi vòng chiến đấu 450 tên địch, bắn rơi 8 máy bay trực thăng, bắn cháy 3 xe thiết giáp và làm hư hại nhiều phương tiện chiến tranh khác của địch”.
Vừa kể những cuộc tiến công đầy tự hào, giọng ông bỗng chùng xuống, khóe mắt hằn sâu vết chân chim, ông nhìn xa xăm. Ông nghẹn ngào nhớ về những đồng đội đã hy sinh trong trận chiến ngày 2-1-1963: “Đến 8 giờ tối, địch bắn DKZ 57, anh Thanh (đồng đội ông lúc bấy giờ) đã bị thương, tôi cùng anh em bộ đội đã cố gắng vượt qua mấy làn bom đạn của địch để đưa anh Thanh vào nơi an toàn, nhưng lúc bấy giờ điều kiện quá khó khăn, y tế chưa đầy đủ trong khi vết thương quá nặng, anh ấy đã hy sinh”.



