Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Lê Xuân Vinh (sinh năm 1938)

Mười năm quân ngũ của bác Lê Xuân Vinh là mười năm đi qua lửa đạn trên chiến trường miền Đông Nam Bộ trong những năm ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ một thanh niên nông thôn Hạ Vũ 1 nhập ngũ năm 1960, bác trở thành người chiến sĩ dày dạn trận mạc, giữ vai trò chiến sĩ trực tiếp chiến đấu. Trong ký ức bác, những đêm hành quân, những trận đánh giáp lá cà và tình đồng đội nơi rừng sâu vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Thời hoa lửa ấy đã hun đúc nên một con người kiên cường, lặ

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lê Xuân Vinh trong một buổi chiều yên ả ở thôn Hạ Vũ 1. Trước mặt tôi là một người đàn ông đã ngoài tám mươi, dáng gầy nhưng ánh mắt vẫn sáng, giọng nói trầm và chậm rãi. Khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, bác không kể nhiều bằng lời hoa mỹ, nhưng từng câu, từng chữ đều như chạm vào ký ức của một thời không thể nào quên.

Bác nhập ngũ năm 1960, khi đất nước còn chia cắt, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào Sư đoàn 330, trực tiếp tham gia chiến trường miền Đông Nam Bộ, một trong những địa bàn nóng bỏng nhất lúc bấy giờ. Với cấp bậc hạ sĩ và nhiệm vụ chiến sĩ bộ binh, bác cùng đồng đội bám rừng, bám đất, đánh địch bằng tất cả lòng gan dạ của người lính Cụ Hồ.

Bác kể: “Hồi đó thiếu thốn lắm chú ạ. Gạo phải chia từng nắm, nước uống nhiều khi phải hứng từ lá rừng. Nhưng đã ra trận thì không ai nghĩ đến khổ nữa.”
Có lần, trong một trận càn lớn của địch tại khu vực rừng cao su thuộc tỉnh Bình Phước ngày nay, đơn vị bác bị vây ép nhiều phía. Bom đạn trút xuống suốt cả ngày. Một đồng đội bị thương nặng, bác cùng hai người khác thay nhau cáng bạn rút khỏi vòng vây. “Tôi chỉ nghĩ, mình còn thở thì không thể bỏ anh em lại,” bác nói, giọng chùng xuống.

Những năm từ 1965 đến 1968 là quãng thời gian ác liệt nhất. Bác tham gia nhiều trận đánh bảo vệ hành lang chiến lược, đánh địch đổ bộ và càn quét. Chính trong thời gian này, bác được kết nạp Đảng ngay tại chiến trường, trong một căn hầm dã chiến giữa rừng sâu. “Lúc giơ tay tuyên thệ, bom vẫn nổ đâu đó quanh mình. Tôi chỉ tự nhủ, sống chết gì cũng phải xứng đáng với lời thề hôm nay.”

Mười năm quân ngũ kết thúc khi bác xuất ngũ năm 1970. Với quá trình công tác bền bỉ, trực tiếp chiến đấu nhiều năm liền trên chiến trường ác liệt, bác được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là được trở về quê hương, mang theo ký ức về những đồng đội đã nằm lại.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng thời hoa lửa trong lòng bác Lê Xuân Vinh vẫn cháy âm ỉ – như một ngọn lửa của lòng trung thành, của sự hy sinh thầm lặng mà cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn