Cựu chiến binh Lò Văn Pâng – Người chiến sĩ Điện Biên năm xưa
Chiến sĩ bộ binh người dân tộc Thái thuộc Đại đoàn 316, người trực tiếp tham gia đào hào, siết chặt vòng vây xung quanh cứ điểm Điện Biên Phủ năm 1954.
Ký ức chiến trường
Sinh ra trong một bản làng người Thái nghèo bên dòng sông Đà, ông Lò Văn Pâng chứng kiến cảnh bản làng bị thực dân Pháp đốt phá, bóc lột nên đã sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1952, khi bộ đội cụ Hồ về giải phóng Tây Bắc, ông xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ bộ binh của Đại đoàn 316, tham gia nhiều trận đánh lớn trước khi bước vào chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ.
Hồi ức sâu sắc nhất đời ông Pâng là những tháng ngày tham gia chiến thuật "vây lấn", đào hệ thống giao thông hào bao vây tập đoàn cứ điểm của Pháp. Dưới cái rét mướt của mùa đông Tây Bắc và những trận mưa rừng xối xả làm sụt lở đất hào, ông cùng đồng đội phải dùng cuốc, xẻng thô sơ, cùi cụi đào đất trong đêm tối dưới làn pháo sáng và đạn súng cối của địch nã xuống liên tục. Nhiều đêm, lưỡi xẻng của ông va phải đá hộc tóe lửa, đôi bàn tay phồng rộp, rỉ máu nhưng ông vẫn không ngừng tay vì biết rằng mỗi mét hào tiến gần vào cứ điểm địch là thêm một cơ hội giảm bớt thương vong cho đồng đội khi nổ súng tiến công. Trong trận đánh dứt điểm đồi A1 đêm mùng 6 tháng 5 năm 1954, ông cùng mũi đột kích đã dũng cảm xông lên chiếm giữ lô cốt đầu cầu, tạo điều kiện cho toàn đơn vị làm chủ hoàn toàn ngọn đồi phòng ngự kiên cố nhất của địch.
Trở về đời thường
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ông Lò Văn Pâng tiếp tục phục vụ trong lực lượng vũ trang địa phương, tham gia tiễu phỉ, trừ gian giữ gìn an ninh cho vùng đồng bào dân tộc Tây Bắc trước khi phục viên trở về bản làng tại huyện Tuần Giáo, tỉnh Điện Biên.
Giờ đây, ở tuổi chín mươi lăm, ông Pâng là một trong số ít những "cây cao bóng cả", nhân chứng sống của chiến dịch Điện Biên Phủ còn bám trụ lại vùng đất lịch sử này. Ông sống giản dị trong căn nhà sàn truyền thống của người Thái, được con cháu và dân bản kính trọng gọi bằng cụ. Dù đôi tai đã nghễnh ngãng, nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng nhạc bài hát "Giải phóng Điện Biên", mắt ông lại rực sáng đầy tự hào. Ông thường lấy chiếc mũ nan bọc vải lưới – kỷ vật thời chiến trường ra đội và nhắc nhở con cháu người Thái phải luôn đoàn kết, chăm chỉ học hành, xây dựng bản làng Tây Bắc ngày càng giàu đẹp để xứng đáng với sự hy sinh của những người lính cụ Hồ năm xưa.



