Cựu chiến binh luôn nghĩ về đồng đội
Hơn mười năm qua, không kể ngày nắng hay mưa, CCB Lê Văn Chớ và đồng đội vượt qua bao đèo cao, vực sâu, cơm vắt, ngủ rừng vào các chiến trường xưa...
Hơn mười năm qua, không kể ngày nắng hay mưa, CCB Lê Văn Chớ và đồng đội vượt qua bao đèo cao, vực sâu, cơm vắt, ngủ rừng vào các chiến trường xưa như: Đá Bạc, Cam Tuyền, Cồn Tiên, Cầu Đuồi cho đến Hải Trường, Chiêm Dòng, Đường 9… tỉnh Quảng Trị hay sang đất bạn Lào để tìm kiếm, quy tập hài cốt đồng đội đã từng một thời vào sinh ra tử với ông. Đến nay, ông đã tìm kiếm, quy tập, chỉ dẫn thông tin 1.300 liệt sĩ cho thân nhân gia đình liệt sĩ trên khắp cả nước.
|
CCB Lê Văn Chớ (bên trái). Ảnh: Thạch Hà. |
Theo lời hẹn, tôi đến nhà riêng của ông nằm bên bờ sông Cày thuộc thị trấn Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Tuy đã gần 70 tuổi nhưng nhìn ông vẫn khỏe mạnh, da dẻ hồng hào. Nắm chặt tay tôi, ông chia sẻ: "Nhìn tôi thế này thôi nhưng mỗi lần trái gió trở trời là vết thương tái phát người đau tê dại, ngày nào cũng phải nhờ vào thuốc”.
CCB Lê Văn Chớ sinh năm 1949, quê ở xã Thạch Mỹ, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 1966, chàng thanh niên Lê Văn Chớ mới 17 tuổi, viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào Đại đội Trinh sát 17, Trung đoàn 812, Sư đoàn 324, Quân khu Trị Thiên. Về đơn vị huấn luyện, Lê Văn Chớ là một trinh sát dũng cảm, nhanh nhẹn, một mũi trưởng đặc công gan dạ, mưu trí. Nhiệm vụ chính của ông là đi đầu trinh sát nắm thông tin và dẫn đường cho bộ đội. Ông Chớ còn là một tay súng cừ khôi.
Rạng sáng 19-5-1970, đơn vị của Lê Văn Chớ tham gia đánh Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 54 ngụy tại cao điểm 440 (Động Chiêm Dòng), tây Hải Lăng, Quảng Trị, mũi chủ công của Đại đội 20 đặc công Trung đoàn 812 do ông dẫn đầu luồn sâu đánh vào sở chỉ huy và khu thông tin của địch. Trong trận đánh này ông bị thương nặng, đồng đội tưởng ông đã hy sinh. Sau lễ truy điệu cùng với 9 liệt sĩ khác, đồng đội phát hiện ông còn thoi thóp trong bọc ni-lông thứ 10, vết thương đầy mình, mất nhiều máu. Đơn vị chuyển Lê Văn Chớ về tuyến sau để cấp cứu. Bốn năm ở chiến trường, người lính trinh sát đặc công Lê Văn Chớ đạt 7 danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, 3 lần được tặng thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhất, nhì, ba và 26 bằng khen; ông là tấm gương chiến đấu tiêu biểu của Quân khu Trị Thiên. Năm 1972, ông được điều về biệt phái làm Đại đội trưởng Đại đội TNXP c476 - N40P18 tỉnh Hà Tĩnh.
Chiến tranh kết thúc, CCB Lê Văn Chớ trở về quê nhà, miền quê nghèo cát trắng, với thương tật trên mình 61%, nhiều đêm vết thương tái phát nhưng vẫn không quật ngã được người lính trinh sát gan dạ đã vào sinh ra tử. Trở về đời thường, ông đối mặt với bao khó khăn gian khổ để xây dựng gia đình, chăm lo cho vợ con. Ông bàn với vợ làm bún, làm bánh mướt, mở dịch vụ chiếu phim, sửa chữa xe đạp ở chợ Cồn.
Khi đất nước bước vào thời kỳ đổi mới mở cửa, ông quay sang đi nhận thầu các công trình điện, đường, trường, trạm... Khi có kinh nghiệm quản lý và một số vốn kha khá, ông mạnh dạn mở Hợp tác xã thương binh 27-7 làm đủ nghề từ mộc, xây dựng, đến nhà hàng, khách sạn, giải quyết công ăn việc làm cho hàng chục lao động là con em, người thân đồng đội cũ.
Sau gần 20 năm bươn chải, lăn lộn với thương trường không kém phần khốc liệt, hơn mười năm qua ông lại dành hết tâm sức, thời gian về lại chiến trường xưa tìm hài cốt đồng đội một thời cùng chiến đấu. Hội trường rộng 150m2 của Khách sạn Hoàng Anh để kinh doanh nhà hàng, tiệc cưới, nhưng ông lại dành nơi đó làm phòng truyền thống của CCB Sư đoàn 324, nơi gặp mặt, giao lưu, nơi hương khói cho đồng đội từ nhiều năm nay. Và đây trở thành mái nhà chung của thân nhân các liệt sĩ dừng chân nghỉ lại, những CCB may mắn sống sót trở về từ chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa, là những người anh, người chị thuộc tổng đội thanh niên xung phong ngã ba Đồng Lộc-nơi một thời ông là Đại đội trưởng.
Khi tôi hỏi tại sao đến tuổi này ông không dành thời gian nghỉ ngơi, an dưỡng mà còn tiếp tục vượt qua bao đèo cao, vực sâu, ăn cơm vắt, ngủ rừng để kiếm tìm hài cốt đồng đội? Đôi mắt ông rưng rưng, đỏ hoe, nhìn vào các di ảnh ở phòng truyền thống, ông xúc động tâm sự: “Nhiều đêm tôi không sao ngủ được, nghĩ đến đồng đội đang nằm lại chiến trường mà trong lòng tôi xót xa, day dứt lắm. Tôi bị thương đứt 4 khúc ruột mà vẫn còn sống đến ngày hôm nay. Có được may mắn đó tôi nghĩ là nhờ sự che chở đùm bọc, phù hộ, độ trì của đồng đội. Nên khi miếng cơm manh áo cho vợ con không còn là gánh nặng nữa tôi dành thời gian, tiền của để cùng với gia đình người thân các liệt sĩ đi tìm hài cốt đưa các anh về yên nghỉ nơi Đất Mẹ”. Không chỉ đi tìm hài cốt liệt sĩ, nhiều năm qua, đồng đội của ông may mắn được trở về ai gặp khó khăn trong cuộc sống là ông đến động viên, giúp đỡ bằng những đồng vốn phát triển kinh tế, giải quyết công ăn việc làm nên nhiều gia đình vươn lên thoát nghèo, ổn định cuộc sống. Trong kinh doanh, ông luôn gương mẫu chấp hành nghiêm chính sách pháp luật Nhà nước, đóng góp tiền thuế đầy đủ và có nhiều đóng góp cho các hoạt động phúc lợi ở địa phương.



