Bài viết

Cựu chiến binh – Lương Nghĩa Đức – xóm Văn Giang xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Cựu chiến binh – Lương Nghĩa Đức – xóm Văn Giang xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên.

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh – Lương Nghĩa Đức – xóm Văn Giang xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LÍNH TRẺ LƯƠNG NGHĨA ĐỨC

Ông Lương Nghĩa Đức sinh năm 1952, trong một gia đình bình dị, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi vừa tròn đôi mươi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng giản dị mà lớn lao: góp sức mình để đất nước được hòa bình.

Những năm 1973–1975, ông chiến đấu ở chiến trường miền Nam – nơi ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những ngày đầu bước chân vào chiến trường, hình ảnh bom rơi, đạn nổ khiến người lính trẻ không khỏi bàng hoàng, lo sợ. Nhưng nỗi sợ ấy nhanh chóng được thay thế bằng ý chí kiên cường. Ông và đồng đội hiểu rằng: phía sau họ là quê hương, là gia đình, là cả Tổ quốc đang chờ ngày thống nhất.

Những tháng ngày hành quân trên tuyến đường Trường Sơn là ký ức không thể nào quên. Rừng sâu âm u, muỗi rừng dày đặc, nhiều đêm ông bị sốt rét run lẩy bẩy, người mệt lả nhưng vẫn cố gắng bám đơn vị. Gian khổ là thế, nhưng tình đồng đội lại trở thành ngọn lửa sưởi ấm tất cả. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua bệnh tật, hiểm nguy.

Trong những trận chiến ác liệt, ông cũng bị thương. Dù vết thương không quá nặng, nhưng đó là dấu ấn không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ cống hiến. Ông đã tận mắt chứng kiến đồng đội ngã xuống – có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có người tiếp tục tiến lên. Những mất mát ấy càng thôi thúc ông và những người lính còn lại phải chiến đấu kiên cường hơn nữa.

Mùa xuân năm 1975, ông cùng đơn vị tham gia tiến công vào Sài Gòn. Đó là những ngày lịch sử, khí thế như vũ bão. Quân ta tiến đến đâu, tinh thần địch tan rã đến đó. Người dân hân hoan chào đón, còn những người lính trẻ như ông thì mang trong tim niềm tin mãnh liệt: ngày hòa bình đã rất gần.

Và rồi, ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Trong niềm vui vỡ òa ấy, ông Đức lặng lẽ nhớ về những đồng đội đã hy sinh – những người không kịp chứng kiến ngày chiến thắng. Chính sự hy sinh ấy đã làm nên độc lập hôm nay.

Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn luôn kể lại câu chuyện năm xưa với ánh mắt đầy xúc động. Ông mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người.

Câu chuyện của ông Lương Nghĩa Đức không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần biết ơn. Với các em học sinh, đó là lời nhắc nhở hãy trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay, chăm chỉ học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn