Cựu chiến binh Lương Văn Tâm
Cựu chiến binh Lương Văn Tâm (cùng xóm Khuôn 2 , xã Phú Lạc).
Cựu chiến binh Lương Văn Tâm (cùng xóm Khuôn 2 , xã Phú Lạc). Thoạt đầu, ông có vẻ e ngại không muốn chia sẻ về bản thân. Sau khi nghe mục đích cuộc trò chuyện thì ông thay đổi hẳn thái độ, trở nên niềm nở, gần gũi…và chất lính mộc mạc nhưng quyết đoán, giản dị nhưng không kém phần oanh liệt của ông bắt đầu được bộc bạch theo dòng lịch sử… 23 tuổi, người con ưu tú của gia đình tạm biệt người thân đem theo hành trang và mơ ước đến miền biên cương của Tổ Quốc, C12-D9-E852 - Đơn vị 954 - Cao Bằng là ngôi nhà thứ hai chào đón ông cùng đồng đội. Những ngày tập luyện hăng say cùng đồng đội tạm giúp ông quên đi nỗi nhớ nhà.
Tháng 4 năm 1984, biên giới phía Bắc lại dậy sóng. Tại những điểm cao chiến lược ở Cao Bằng, tình hình trở nên căng thẳng khi đối phương liên tiếp tổ chức các đợt lấn chiếm.
C12 - D9 - E852 (Đơn vị 954) được giao nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Ngọn đồi đá tai mèo lởm chởm, ít cây che phủ, nhưng lại khống chế toàn bộ khu vực xung quanh. Mất chốt là mất thế trận.
Những ngày trước trận đánh, cán bộ, chiến sĩ vừa củng cố công sự, vừa luyện tập phương án chiến đấu. Đất đá cứng, việc đào hầm vô cùng khó khăn, bàn tay ai cũng rớm máu. Nhưng không ai nản lòng.
Trung đội trưởng Nam như một nhạc trưởng, luôn giữ nhịp cho cả đoàn từng động viên:
“Giữ được điểm cao này là giữ được biên cương. Chúng ta nhất định không lùi.”
Rạng sáng một ngày đầu tháng 4, màn sương dày đặc bao phủ. Từ xa, những loạt pháo bắt đầu dội xuống, báo hiệu trận đánh sắp diễn ra. Ngay sau đó, các mũi tiến công từ nhiều hướng dồn lên sườn đồi.
Trong điều kiện địa hình trống trải, mọi di chuyển đều khó khăn. Nhưng ông cùng các chiến sĩ C12 vẫn bám sát công sự, bình tĩnh chiến đấu. Từng tổ, từng tiểu đội phối hợp chặt chẽ, giữ vững đội hình.
Có những thời điểm, áp lực dồn dập, liên lạc bị gián đoạn, nhưng người chỉ huy vẫn kịp thời điều chỉnh, giữ vững thế trận. Những người lính thay nhau giữ vị trí, quyết không để chốt bị xuyên thủng.
Trận chiến kéo dài nhiều giờ liền. Đến gần trưa, sau nhiều đợt tiến công không đạt được mục tiêu, đối phương buộc phải rút lui. Điểm cao vẫn thuộc về ta.
Khi tiếng súng lắng xuống, trên đỉnh đồi chỉ còn tiếng gió thổi qua những phiến đá. Những người lính ngồi bên nhau, lặng lẽ nhìn về phía đường biên.
Một chiến sĩ trẻ khẽ nói:
“Chỉ cần còn đứng ở đây… là đất mình vẫn còn.”
Người chỉ huy gật đầu:
“Và chúng ta sẽ còn giữ mãi.”…
Và tiếng súng hung hăng của kẻ thù đã không đè bẹp được tinh thần thép của ông cùng đồng đội, Đường biên giới được giữ nguyên vẹn cùng niềm vui chiến thắng.
Sau trận đánh ông được tặng giấy khen hoàn thành tốt nhiệm vụ trong trận đánh trả quân Trung Quốc xâm lược của Trung đoàn 85A - cùng lúc ông được nạp vào Đảng CSVN. 66 tuổi đời, 41 năm tuổi đảng, ông Lương Văn Tâm luôn vẫn luôn tự nhủ với bản thân và răn dạy con cháu: Mình phải sống làm sao cho xứng đáng là con cháu Lạc Việt.



