CỰU CHIẾN BINH: MA VĂN PHẤN

Có những năm tháng đã đi qua rất lâu, nhưng mỗi khi nhắc lại, trong ký ức của những người từng trải qua chiến tranh, mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những năm tháng của tuổi trẻ, của những người con rời quê hương lên đường ra trận, mang theo niềm tin, lý tưởng và một tình yêu Tổ quốc sâu sắc. Ông Ma Văn Phấn, sinh ngày 24/9/1950, là một trong những người đã sống và chiến đấu trong những năm tháng như thế.
Năm 1969, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Ma Văn Phấn lên đường tham gia kháng chiến. Ông thuộc Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 305, chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị. Khi ấy, phía trước là những tháng ngày gian khổ, hiểm nguy; phía sau là quê hương, gia đình và những người thân yêu. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, những người lính trẻ như ông đã gác lại tuổi xuân, sẵn sàng đi đến những nơi ác liệt nhất.
(Ông Ma Văn Phấn chia sẻ về những câu chuyện trong những năm kháng chiến)
Quảng Trị trong những năm chiến tranh là một chiến trường vô cùng khốc liệt. Những người lính phải đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và những cuộc chiến đấu kéo dài. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn lao. Họ cùng chia sẻ từng ngụm nước, từng bữa cơm, cùng động viên nhau vượt qua những lúc khó khăn nhất. Có những người hôm trước còn cùng nhau trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính những mất mát ấy càng khiến người lính thêm trân trọng sự sống, tình đồng đội và ý nghĩa của hai tiếng hòa bình.
Đặc biệt, tháng 7 năm 1972, ông Ma Văn Phấn cùng đơn vị tham gia chiến đấu tại Xiêm Khoản, Lào. Đó là một dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời người lính. Giữa núi rừng, trong điều kiện chiến đấu đầy gian khổ và hiểm nguy, những người lính vẫn kiên cường bám trận địa, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Tuổi trẻ của họ đã gửi lại nơi chiến trường những năm tháng đẹp nhất, những tháng năm mà mỗi ngày sống và chiến đấu đều gắn liền với trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Nhiều năm đã trôi qua. Người lính năm xưa nay đã bước sang tuổi xế chiều. Mái tóc đã bạc, những bước chân không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn còn đó. Có lẽ điều ông nhớ nhất không chỉ là những trận chiến, mà còn là hình ảnh những người đồng đội đã cùng mình đi qua những tháng ngày gian khổ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người đã hy sinh vẫn luôn hiện diện trong ký ức của những người còn sống.
Câu chuyện của ông Ma Văn Phấn khiến thế hệ hôm nay càng hiểu rằng, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Để có những ngày tháng bình yên, đã có biết bao thế hệ thanh niên phải đánh đổi tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả tính mạng của mình. Những người lính như ông đã sống một thời tuổi trẻ thật đẹp – một tuổi trẻ không chỉ biết ước mơ cho riêng mình mà còn biết sống vì quê hương, đất nước.
Mỗi khi nhìn lại chặng đường đã qua, có lẽ ông Ma Văn Phấn không chỉ nhớ về những gian khổ của chiến tranh, mà còn có thể tự hào vì mình đã từng là một người lính, từng góp một phần tuổi trẻ vào hành trình bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng ấy đã trở thành một phần không thể phai mờ trong cuộc đời ông.
Thời gian có thể phủ bụi lên ký ức, nhưng không thể làm phai mờ những năm tháng hoa lửa. Câu chuyện của ông Ma Văn Phấn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc và sống xứng đáng với những gì các thế hệ cha anh đã trao lại.
Bởi phía sau mỗi ngày bình yên hôm nay là cả một câu chuyện dài của những năm tháng chiến tranh – nơi có những người lính trẻ đã từng lên đường với một niềm tin giản dị mà lớn lao: Tổ quốc cần, mình sẵn sàng.


