Cựu chiến binh Ma Văn Vân
Họ và tên Cựu chiến binh: MA VĂN VÂN
Năm sinh: 1948
Chi hội CCB sinh hoạt : Minh Đức( Noong Phường)
Tên đơn vị/Chiến trường từng công tác, chiến đấu: Quảng Trị, Vị Xuyên (Hà Giang)
Qua lời kể của cựu chiến binh Ma Văn Vân, sinh năm 1948, hiện đang sinh sống tại thôn Minh Đức, xã Minh Quang, tỉnh Tuyên Quang. Nhắc lại những năm tháng tuổi trẻ, ông kể rằng tháng 6 năm 1968, khi vừa tròn 20 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu trong quân ngũ, ông được phân công phục vụ tại Bộ Tổng Tham mưu, sau đó được điều động vào chiến trường. Ông thuộc Đại đội 17 làm nhiệm vụ lái xe vận chuyển lương thực, thực phẩm, vũ khí và các nhu yếu phẩm phục vụ bộ đội trên chiến trường Quảng Trị.
Ông nhớ lại, công việc của người lính lái xe thời ấy vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Những chuyến xe phải di chuyển trong điều kiện máy bay địch thường xuyên đánh phá, bom đạn liên tục dội xuống các tuyến đường. Có những lúc hỏa lực địch quá dày đặc, việc ngụy trang cho xe gần như không thể thực hiện. Qua lời ông kể: “Lái xe ngày ấy chỉ mong đưa được hàng đến nơi, rồi lại quay về. Mỗi chuyến đi đều không biết có trở về được hay không”. Dù nguy hiểm luôn cận kề, ông cùng đồng đội vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, bởi phía trước là những đơn vị đang cần lương thực, đạn dược và vũ khí để chiến đấu.
Trong những năm tháng ở chiến trường, ông có một kỷ niệm mà đến nay vẫn nhớ rất rõ. Khoảng năm 1971, trong một lần vận chuyển gạo, xe của ông bị bị lật. Ông kể lại rằng đó là một trong những lần đối mặt với cái chết mà ông không thể nào quên. Cũng từ những năm tháng gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội giữa những người lính càng trở nên sâu nặng. Ông vẫn nhớ những người từng cùng mình vào sinh ra tử như ông Thăng, quê Hà Tây, sau vụ việc lật xe đó người bị cụt một chân. Dù chiến tranh đã lùi xa, những người đồng đội năm xưa vẫn luôn ở trong ký ức của ông.
Sau khi miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông Ma Văn Vân chưa xuất ngũ mà tiếp tục phục vụ trong quân đội. Theo lời ông kể, ông được điều động lên khu vực biên giới phía Bắc, thuộc địa bàn Hà Giang, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ vận tải và phục vụ chiến đấu. Ông từng có thời gian làm nhiệm vụ tại những địa bàn như Mèo Vạc, Vị Xuyên trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Đến khoảng giữa những năm 1980, sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông mới rời quân ngũ trở về quê hương.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Ma Văn Vân không kể nhiều về những gian khổ mà mình đã trải qua. Những câu chuyện của ông chủ yếu xoay quanh những chuyến xe, những trận bom, những lần thoát hiểm và những người đồng đội đã từng sát cánh bên nhau. Với ông, điều đáng nhớ nhất không chỉ là những năm tháng chiến tranh mà còn là tình đồng chí, đồng đội và trách nhiệm của người lính đối với Tổ quốc. Những lời kể giản dị của ông hôm nay là những ký ức quý giá về một thế hệ đã dành tuổi thanh xuân để bảo vệ đất nước, đồng thời giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình và biết trân trọng những gì mình đang có.


