Cựu chiến binh - Mai Văn Ố
Trải qua bao năm tháng, ký ức về trận đánh ở chùa Ông Kí vẫn in sâu trong tâm trí cựu chiến sĩ Mai Văn Ô như một dấu mốc không thể phai mờ của tuổi trẻ cầm súng. Ngày ấy, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tiến công vào vị trí địch đang lợi dụng địa thế ngôi chùa cũ để lập đồn bốt, kiểm soát đường giao liên của ta. Chùa Ông Kí – với những bức tường rêu phong và những gốc cây cổ thụ um tùm – trở thành nơi giằng co ác liệt giữa ta và địch suốt nhiều tháng liền. Khi ấy, ông Ô cùng đồng đội đã được lệnh đánh chiếm trong đêm, lợi dụng bóng tối để áp sát và phá vỡ tuyến phòng thủ kiên cố của đối phương. Ô còn nhớ rõ từng bước chân lội qua bãi đất ướt, mùi bùn và hơi ẩm thấm lạnh vào da thịt, nhưng trái tim người lính trẻ thì nóng rực quyết tâm. Tiếng súng nổ đầu tiên từ phía địch vang lên xé toạc màn đêm, báo hiệu cuộc chiến không khoan nhượng đã bắt đầu. Ô và tổ của mình nhanh chóng tỏa ra, bám theo gò đất phía sau chùa, dùng lựu đạn mở đường. Trong ánh lửa lóe sáng, ông nhìn thấy đồng đội ngã xuống nhưng không ai chùn bước. “Cứ tiến lên!” – tiếng của người chỉ huy vang lên đầy quả cảm, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Khi đột nhập được vào sân chùa, cuộc giáp lá cà trở nên quyết liệt hơn. Tiếng súng, tiếng hô xung phong hòa vào tiếng ngói vỡ, tiếng gió rít qua những khe tường. Ô kể rằng có khoảnh khắc ông tưởng mình sẽ không còn trở về, khi một viên đạn sượt qua vai để lại vết bỏng rát, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội đang sát cánh, ông lại dồn hết sức lao lên. Sau hơn một giờ chiến đấu, quân ta làm chủ hoàn toàn trận địa, lá cờ chiến thắng được cắm lên giữa sân chùa trong tiếng reo vang của anh em. Đối với Mai Văn Ô, trận đánh chùa Ông Kí không chỉ là một chiến công, mà còn là ký ức thiêng liêng về tinh thần đồng đội, về lòng quả cảm của những người lính đã không tiếc máu xương để bảo vệ quê hương. Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy tim mình bồi hồi, vừa tự hào vừa xúc động trước những tháng ngày gian khổ nhưng đầy ý nghĩa của đời lính |



