Bài viết

Cựu chiến binh – Mai Văn Thơm – xóm Phú Hòa xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Cựu chiến binh – Mai Văn Thơm – xóm Phú Hòa xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên, Ông Mai Văn Thơm năm 1954 tại Xóm Phú Hòa Xã Phú Lạc

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh – Mai Văn Thơm – xóm Phú Hòa xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên,

Ông Mai Văn Thơm năm 1954 tại Xóm Phú Hòa Xã Phú Lạc

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH
Nhân vật: Ông Mai Văn Thơm (sinh năm 1954, xóm Phú Hòa – xã Phú Lạc)

Chiều xuống, gió nhẹ thổi qua những rặng tre đầu làng Phú Hòa. Lũ trẻ lại quây quần bên hiên nhà ông Mai Văn Thơm – người cựu chiến binh với mái tóc bạc trắng và đôi mắt sâu thẳm như vẫn còn lưu giữ cả một trời ký ức.

Ông nhập ngũ năm 1971, khi mới chỉ là một chàng trai mười bảy tuổi. Đó là những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bom đạn trút xuống từng ngày, từng giờ. Nhưng cũng chính trong khói lửa ấy, một thế hệ thanh niên Việt Nam đã lớn lên – kiên cường, bất khuất và đầy lòng yêu nước.

Ông Thơm kể, giọng chậm rãi nhưng đầy xúc động:
“Ngày ấy, gian khổ lắm các cháu ạ… Nhưng không ai nghĩ đến khó khăn, chỉ nghĩ làm sao đánh thắng giặc, bảo vệ đất nước.”

Trong vô vàn kỷ niệm, có một câu chuyện mà ông không bao giờ quên – câu chuyện về một tuần lạc rừng.

Đó là một lần hành quân giữa rừng sâu. Đơn vị của ông phải di chuyển liên tục để tránh sự truy quét của địch. Nhưng trong một trận mưa rừng dữ dội, đường trơn trượt, rừng rậm che kín lối đi, ông và một số đồng đội bị lạc khỏi đội hình.

Ngày đầu tiên, họ vẫn còn lương thực. Nhưng sang ngày thứ hai, thứ ba… cái đói bắt đầu cồn cào. Nước uống cũng cạn dần. Mưa rừng thì không ngớt, lạnh buốt đến thấu xương. Quần áo ướt sũng, người run lên từng cơn.

Có những lúc, ông tưởng như không thể bước tiếp. Chân nặng trĩu, đầu óc quay cuồng vì đói và mệt. Rừng già im lặng đến đáng sợ. Không một bóng người. Không một dấu hiệu của sự sống.

Ông kể lại, giọng trầm xuống:

“Có lúc bác nghĩ… chắc mình không qua khỏi. Nhưng rồi bác lại tự nhủ: mình là bộ đội, mình không được gục ngã. Sau lưng mình là quê hương, là gia đình…”

Chính lòng yêu nước và ý chí của người lính đã giúp ông đứng dậy. Ông cùng đồng đội dìu nhau đi, chia nhau từng giọt nước mưa hứng được từ lá rừng, từng chút củ, quả rừng tìm được để cầm cự qua ngày.

Ngày thứ năm… rồi thứ sáu… hy vọng dường như mong manh. Nhưng không ai bỏ cuộc.

Đến ngày thứ bảy, khi sức lực gần cạn kiệt, ông bỗng nghe thấy một âm thanh rất quen – tiếng gọi của đồng đội! Đó như một tia sáng xé toạc màn đêm tuyệt vọng.

Họ đã được tìm thấy.

Khoảnh khắc ấy, ông nói, là khoảnh khắc ông hiểu sâu sắc nhất giá trị của sự sống, của tình đồng đội và của lòng kiên cường.

Năm 1978, ông xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng “thời hoa lửa” ấy vẫn luôn cháy trong tim ông – như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Ông nhìn lũ trẻ, ánh mắt hiền từ mà kiên nghị:

“Các cháu sinh ra trong hòa bình là may mắn lắm. Nhưng đừng quên, để có được điều đó, biết bao người đã phải đánh đổi. Yêu nước hôm nay không cần cầm súng, mà là học tập thật tốt, sống thật có ích.”

Lũ trẻ im lặng. Trong lòng mỗi đứa, một điều gì đó đang lớn lên – lặng lẽ mà mạnh mẽ.

Câu chuyện của ông Mai Văn Thơm không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là bài học sống động về ý chí, lòng yêu nước và tinh thần không bao giờ khuất phục.

Giữa rừng sâu đói khát, trong mưa lạnh tưởng chừng không thể sống sót, ông vẫn đứng vững – bởi trong tim ông có một ngọn lửa.

Ngọn lửa ấy… hôm nay đang được trao lại cho thế hệ trẻ – để tiếp tục cháy sáng trong hòa bình, trong học tập và trong hành trình xây dựng quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn