CỰU CHIẾN BINH MAI XUÂN TƯỞNG
CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ THỜI HOA LỬA
CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ THỜI HOA LỬA
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức của một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim của những người lính năm xưa. Trong không khí trang nghiêm và xúc động của buổi gặp gỡ các chiến sĩ trở về từ chiến trường, chúng em vô cùng vinh dự và tự hào khi được gặp gỡ và trò chuyện với ông Mai Xuân Tưởng-một người lính cụ hồ tiêu biểu, mang trên mình dấu ấn của những năm tháng chiến đấu gian khổ vì độc lập, tự do của đất nước. Cuộc gặp gỡ không chỉ là dịp để tri ân, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh cao cả cho thế hệ trẻ hôm nay.
|
BÁC MAI XUÂN TƯỞNG SINH NĂM 1948
Mở đầu buổi gặp gỡ, bác Mai Xuân Tưởng giản dị giới thiệu bản thân: là người con quê hương Vạn Lộc ( Hải Lộc cũ), bác sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Thanh hóa dầu truyền thống cách mạng, từng tham gia lực lượng pháo cao xạ làm nhiệm vụ bảo vệ đảo Hòn Mê -vị trí chiến lược quan trọng trên biển. Giọng nói trầm ấm, chậm rãi của bác khiến người nghe cảm thấy sự chân thành và gần gũi của một người lính của Hồ năm xưa.
Khi được hỏi về cảm xúc đầu tiên khi nhận lệnh ra trận, ánh mắt bác ánh lên niềm xúc động. Bác kể, đó là cảm giác vừa hồi hộp, vừa lo lắng, nhưng cũng vô cùng tự hào. Tuổi 18, 20, xa rời gia đình, quê hương để bước vào nơi bom đạn ác liệt. Ông và các đồng đội của mình chỉ có một suy nghĩ giản đơn mà lớn lao: “Còn tổ quốc là còn tất cả”.
Nói về động lực khiến ông rời quê hương ra chiến đấu, ông khẳng định đó chính là lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt về lý tưởng cách mạng. Hình ảnh quê hương bị bom đạn phá, đồng bào phải sống trong cảnh lo sợ ,đã thôi thúc những thanh niên như bác sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường bảo vệ đất nước.
Cuộc sống của những thanh niên nơi trận địa pháo cao xạ vô cùng gian khổ và thiếu thốn. Ông kể về những ngày tháng ăn cơm độn, ngủ hầm hào, đối mặt với mưa bom bão đạn từ không quân Mỹ ngoài biển. Thế nhưng, trong gian khó ấy tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và niềm tin chiến thắng chưa bao giờ tắt trong lòng những người lính trẻ.
Nhắc đến kỷ niệm sâu sắc nhất trong những năm tháng” Thời hoa lửa” ông xúc động kể về những người đồng đội anh dũng hy sinh ngay bên cạnh mầm pháo. Đó là những mất mát không thể bù đắp được, nhưng cũng chính là động lực cho những người ở lại tiếp tục chiến đấu hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ đảo ,bảo vệ tổ quốc thân yêu.
Theo ông, tinh thần đoàn kết và đồng chí, đồng đội chính là sức mạnh to lớn giúp quân và dân ta vượt qua bom đạn ác liệt. Trong chiến tranh, mọi người luôn sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, miếng cơm, che chắn cho nhau dưới làn bom đạn-đó là tình người cao đẹp được tu luyện trong khói lửa chiến tranh.
Sau bao nhiêu năm nhìn lại, ông Mai Xuân Tưởng cho rằng tuổi trẻ của mình đặc biệt nhất ở chỗ đã sống và cống hiến trọn vẹn cho tổ quốc, không hối tiếc, chỉ còn lại niềm tự hào. Những năm tháng chiến đấu gian khổ ấy đã trở thành hành trang quý giá theo bác suốt cuộc đời.
|
“ Thành tích mà bác Mai Xuân Tưởng đạt được trong suốt hành trình bảo vệ Tổ quốc “.
“Ông là tấm gương sáng để đoàn viên thanh niên noi theo”
Gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay, bác mong muốn các bạn trẻ biết trân trọng hòa bình, ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Theo bác “Ngọn lửa thanh niên” trong thời bình cần được giữ gìn bằng những hành động cụ thể như: học tốt, lao động sáng tạo, tình nguyện vì cộng đồng và sẵn sàng cống hiến hết mình cho tổ quốc thân yêu.
|
Buổi gặp gỡ khép lại nhưng dư âm vẫn còn đọng mãi trong lòng những người tham dự. Câu chuyện của bác Mai Xuân Tưởng-người lính pháo cao xạ bảo vệ đảo Hòn Mê năm xưa-đã thắp lên trong lòng chúng tôi niềm tự hào, lòng biết ơn sâu sắc và tinh thần trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc tiếp nối và giữ gìn ngọn lửa truyền thống và anh hùng của dân tộc.





