CỰU CHIẾN BINH MANG MẢNH ĐẠN TRONG ĐẦU , TÌNH NGUYỆN ĐI CHỮA LÀNH NHỮNG VẾT THƯƠNG CHIẾN TRANH
Trở về quê với thương tích đầy mình, Đại úy Lê Long Triệu (72 tuổi, ở Quảng Ninh) vẫn tích cực góp sức xây dựng quê hương, tìm kiếm hài cốt đồng đội, giúp nhiều người có hoàn cảnh khó khăn,…
Ở tuổi 72, mắt ông Triệu đã mờ, đôi chân bước đi khó nhọc và cơ thể luôn đau nhức bởi các vết thương do chiến tranh để lại. Nhưng trái tim và khối óc người cựu chiến binh già dường như không mỏi, vẫn miệt mài trên con đường đem lại hạnh phúc, gieo mầm vui, chữa lành "vết thương" chiến tranh cho nhiều người.

18 tuổi, chàng trai Lê Long Triệu ở xã Bình Dương, huyện Đông Triều, Quảng Ninh theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường nhập ngũ. Hơn một năm được huấn luyện lính đặc công ở Hải Dương, tháng 12/1970, ông cùng Tiểu đoàn 4 (mật danh T40), Đoàn 429 đặc công tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Tây Nam Bộ.
Là lính đặc công, nòng cốt trong các trận đánh lớn, Lê Long Triệu cùng đồng đội trải qua nhiều thời khắc sinh tử. Trong ký ức của người cựu binh, trận đánh tháng 3/1972 ở mặt trận Tây Nam Bộ là bước ngoặt trong cuộc đời người lính.
Đêm 22, rạng sáng 23/3/1972, sau hai tháng điều nguyên (điều động vào các chiến trường, nhưng lính đặc công di chuyển phải giữ nguyên hiện trường, không để lại dấu vết), Tiểu đoàn T40 của ông nhận lệnh tập kích cứ điểm của địch nằm sát biên giới Việt Nam. Đây là nơi đóng quân chủ lực của liên đoàn biệt động số 9 ngụy Sài Gòn và 2 thiết đoàn, thiết giáp 12, 16.
Phá được cứ điểm này sẽ tạo tiền đề then chốt cho toàn bộ chiến cục tại mặt trận Tây Nam Bộ. Ông Triệu và đồng đội quyết tâm thực hiện đánh địch theo cách đánh mang thương hiệu của lính đặc công là "nở hoa trong lòng địch". Dù có phải hy sinh, lính đặc công cũng phải phá được cơ sở đầu não, làm rối loạn quân thù, tạo điều kiện thuận lợi để bộ binh tiến công giải quyết toàn bộ trận địa.

Đêm hôm ấy, mũi chiến đấu của ông gồm 22 đặc công tinh nhuệ luồn sâu vào cứ điểm địch. Cuộc tập kích diễn ra bất ngờ trong đêm, vô cùng ác liệt, cam go và giằng co đến gần sáng thì hết đạn, quân địch tràn ra làm nhiều lính đặc công của ta hy sinh, gây tổn thất lớn.
Cuộc chiến sống còn tại cứ điểm chủ chốt, mũi của ông Triệu có 19 đồng đội anh dũng hy sinh, chỉ còn lại ông, Tiểu đoàn trưởng và một đồng đội khác còn sống.
Ém mình cách quân thù khoảng 100 mét, người lính trẻ chứng kiến đồng đội hy sinh, chỉ còn lại ông và Tiểu đoàn trưởng.
"Tôi và Tiểu đoàn trưởng còn sống bị vây ráp hơn 10 giờ đồng hồ dưới thời tiết nắng như đổ lửa, có lúc phải uống nước tiểu của chính mình để giải cơn khát. Vừa bị bao vây, vừa bị kẻ thù kêu gọi đầu hàng, chúng dùng đủ mọi lời nói từ ngon ngọt dụ dỗ rồi đe dọa khiến chúng tôi bị đặt dưới muôn vàn áp lực. Lúc ấy, Tiểu đoàn trưởng nắm tay tôi, cả hai nhìn nhau dặn lòng thà hy sinh chứ không thể để bị bắt", ông Triệu kể lại.
Nhắc đến sự hy sinh của đồng đội và thời khắc cận kề cái chết, ông Triệu bùi ngùi, "là lính đặc công khi ra trận là sẵn sàng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ông nói, không hoàn thành nhiệm vụ đã là có tội, đầu hàng kẻ thù là một tội ác, là nỗi nhục mà lương tâm và bản lĩnh người lính cụ Hồ không bao giờ cho phép.
"Không bỏ cuộc, không lùi bước, không được cúi mặt bước đi khi đồng đội đã ngã xuống. Đó là phẩm chất, là mệnh lệnh từ trái tim người lính", ông Triệu nhấn mạnh.



