Cựu chiến binh mắt ướt nhòe xem diễu binh: "Hòa bình thật đẹp!"
Ông Trần Trọng Tâm (77 tuổi, TP Thủ Đức, TPHCM) từng là chiến sĩ tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, hành quân từ Trảng Bàng (Tây Ninh), vượt Hậu Nghĩa (Long An) và tiến thẳng vào nội đô tháng 4/1975. Nhớ lại những năm tháng chiến trường, phải sống trong rừng cơm ngày 2 bữa, mặc áo sờn vai, ông Tâm nghẹn ngào, nhưng miệng lại mỉm cười.
(Dân trí) - Chứng kiến đoàn diễu binh, diễu hành khí thế bước đi trong vòng tay nhân dân, những vị cựu chiến binh không khỏi xúc động, thỏa lòng mong ước bởi thấy đất nước đã không ngừng phát triển và vững mạnh.
"Nếu lần này không đi, cuộc đời tôi sẽ chẳng còn cơ hội"
Nép mình trong con đường nhỏ nối liền phố đi bộ Nguyễn Huệ, vợ chồng ông Võ Xuân Nghị (76 tuổi) và bà Nguyễn Thị Cường (67 tuổi) có phần thấm mệt, nhưng vẫn huyên thuyên nói với nhau về những gì đã chứng kiến trong cuộc diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Ông Nghị và bà Cường đều từng là bộ đội, cùng chiến đấu rồi nên duyên thành vợ chồng. Hai vị cựu chiến binh đã từ quê nhà Nghệ An vào TPHCM được 3 hôm để chờ đón đến ngày trọng đại.
Trò chuyện với phóng viên Dân trí, ông hào hứng kể về đêm trước buổi lễ. Tối 29/4, vợ chồng ông phải đi từ 2h để đến khu vực diễu binh. Ban đầu, ông bà ngồi ở khu bắn pháo - nơi khá đông đúc và nắng. Sau đó, được các anh công an, quân đội hỗ trợ đưa sang khu vực mát hơn để theo dõi.
"Người dân rất dễ thương, các chiến sĩ cũng hỗ trợ tôi hết mình. Cả khu vực rộng lớn rất đông đúc, nhưng tôi đi đến đâu cũng có người giúp, ai cũng dành sự trân trọng cho những người lính năm xưa, khiến tôi cũng không khỏi bồi hồi", ông nói.
Ngày xưa, ông Nghị chiến đấu tại mặt trận Tây Nguyên trong chiến dịch Hồ Chí Minh. Sau năm 1975, ông tiếp tục công tác trong quân đội, thuộc Sư đoàn 320 rồi tham gia chiến tranh biên giới năm 1979. Đến khi về hưu, ông mới rời quân ngũ.
Bà Cường thời đó là thanh niên xung phong, quê ở miền Bắc, tham gia phục vụ chiến trường. Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, ký ức về những năm tháng kháng chiến vẫn còn in đậm trong tâm trí của cả hai.
Ông Nghị nói, trong trí nhớ của ông, chiến trường Tây Nguyên rất ác liệt, đơn vị ông 10 người ra trận thì chỉ còn 4 người sống sót trở về. Bản thân ông cũng từng bị một viên đạn bắn ngay vào sau gáy, khiến việc di chuyển của ông cũng bị ảnh hưởng đôi chút.
Thấm thía nỗi đau của chiến tranh, nên ngày được nhìn non sông rạng rỡ với muôn điều đổi mới, ông Nghị không khỏi hạnh phúc.
"Vợ chồng tôi quyết tâm vào Nam để chứng kiến lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày thống nhất đất nước. 50 năm mới có một lần, nếu lần này chúng tôi không đi, thì có lẽ cả đời tôi cũng không còn cơ hội sống trong giây phút thế này nữa", ông Nghị nghẹn ngào.
Người cựu chiến binh tiếp tục trầm ngâm. Với ông, ngày 30/4/1975, thành phố rộn ràng, người dân cũng đông đúc, hân hoan, song lại khó có thể sánh với hiện tại, khi đất nước đã phát triển vượt bậc, lớp trẻ lại ngày càng yêu đất nước Việt Nam.
"Các khối diễu binh mạnh mẽ, thể hiện khí thế hừng hực của đất nước. Thành phố khang trang, hiện đại và tinh thần tự hào dân tộc và yêu nước vẫn còn nguyên vẹn", ông Nghị nói.
Dù tuổi cao, sức khỏe không còn như xưa, đôi vợ chồng vẫn giữ tinh thần minh mẫn, vui vẻ. Ông Nghị chia sẻ, những ngày ở TPHCM, họ nghỉ ngơi ở nhà cháu, rồi dành thời gian đi đó đây ngắm nhìn thành phố mang tên Bác.
"Trong những ngày tới, chúng tôi sẽ tranh thủ đi tham quan, chụp ảnh kỷ niệm ở những nơi hiện đại như Metro. Với chúng tôi, được chứng kiến sự thay đổi của thành phố sau nửa thế kỷ là một điều thiêng liêng", vị cựu chiến binh bộc bạch.



