Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Mè Văn Thục

Có những ký ức không nằm trong lời kể dài dòng, mà nằm trong những con số khô khan tưởng chừng vô nghĩa: giờ trực, số lần kiểm tra, danh sách phân công, hay những dòng ghi chép ngắn ngủi trong sổ công tác. Với cựu chiến binh Mè Văn Thục, quãng thời gian từ 1977 đến 1981 là một hành trình được ghi lại theo cách như vậy — lặng lẽ nhưng rõ ràng.

Bắc Ninh26/06/2026Chi đoàn Thôn Chùa (Xã Yên Thế)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những con số trong sổ công tác của người lính

Câu chuyện của Cựu chiến binh Mè Văn Thục

Có những ký ức không nằm trong lời kể dài dòng, mà nằm trong những con số khô khan tưởng chừng vô nghĩa: giờ trực, số lần kiểm tra, danh sách phân công, hay những dòng ghi chép ngắn ngủi trong sổ công tác. Với cựu chiến binh Mè Văn Thục, quãng thời gian từ 1977 đến 1981 là một hành trình được ghi lại theo cách như vậy — lặng lẽ nhưng rõ ràng.

Sinh năm 1958, ông Mè Văn Thục lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn, khi thế hệ thanh niên đều mang trong mình tinh thần sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Khi đến tuổi trưởng thành, việc nhập ngũ trở thành một phần tất yếu của trách nhiệm và lý tưởng.

Năm 1977, ông lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu trong quân đội, ông bắt đầu làm quen với một môi trường mà mọi thứ đều được tổ chức bằng kế hoạch và con số. Từ giờ giấc sinh hoạt đến nhiệm vụ công tác, tất cả đều được ghi chép rõ ràng để đảm bảo tính chính xác và kỷ luật.

Ông Mè Văn Thục được phân công tham gia các công việc liên quan đến công tác ghi chép, trực ban và theo dõi nhiệm vụ trong đơn vị. Từ đó, cuốn sổ công tác trở thành vật quen thuộc nhất bên ông — nơi lưu lại mọi hoạt động của đơn vị theo từng ngày.

Trong cuốn sổ ấy không có những câu chuyện dài, mà chỉ là những dòng ngắn gọn: giờ bắt đầu, giờ kết thúc, số lượng, tình trạng, và những ghi chú cần thiết. Nhưng chính từ những con số đó, ông hiểu được nhịp vận hành của cả một tập thể.

Qua thời gian, ông nhận ra rằng mỗi con số đều mang một ý nghĩa riêng. Một giờ trực kéo dài hơn dự kiến có thể phản ánh một nhiệm vụ phát sinh. Một con số thay đổi có thể liên quan đến sự điều chỉnh trong kế hoạch chung. Tất cả đều kết nối với nhau tạo thành bức tranh hoạt động của đơn vị.

Từ năm 1977 đến 1981, ông trải qua bốn năm quân ngũ với nhịp sống đều đặn nhưng luôn đòi hỏi sự chính xác cao. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại yêu cầu sự cẩn thận tuyệt đối, bởi chỉ một sai lệch nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả hệ thống.

Trong đơn vị, ông học được cách nhìn nhận công việc một cách hệ thống hơn, không chỉ làm đúng phần việc của mình mà còn hiểu được sự liên kết giữa các bộ phận. Cuốn sổ công tác vì thế không chỉ là công cụ ghi chép, mà còn là “bản đồ vận hành” của tập thể.

Điều ông nhớ nhất không phải là một sự kiện cụ thể, mà là cảm giác mỗi khi hoàn thành một ngày trực: khép lại cuốn sổ, nhìn lại toàn bộ dòng công việc đã ghi, và cảm nhận rõ ràng sự ổn định của đơn vị trong từng chi tiết nhỏ.

Năm 1981, ông hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Khi rời quân ngũ, cuốn sổ công tác không còn theo ông nữa, nhưng cách ông nhìn nhận cuộc sống đã thay đổi.

Trở về đời thường, ông Mè Văn Thục mang theo sự cẩn trọng, tính kỷ luật và thói quen làm việc có kế hoạch. Những phẩm chất đó giúp ông thích nghi tốt hơn với công việc và cuộc sống sau này.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, ông vẫn hình dung rõ những trang sổ công tác năm nào — nơi những con số đơn giản đã góp phần tạo nên một phần ký ức quan trọng của đời lính.

Câu chuyện của ông là câu chuyện của một người lính thầm lặng, nơi sự chính xác và trách nhiệm được thể hiện không bằng lời nói, mà bằng từng dòng ghi chép nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

Với cựu chiến binh Mè Văn Thục, những con số trong cuốn sổ công tác không chỉ là dữ liệu, mà là dấu vết của một thời tuổi trẻ sống trong kỷ luật và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn