Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN ĐÌNH HOÀ

Hưng Yên23/11/2025Nguyễn Khánh Vân (6C – Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN ĐÌNH HOÀ

BÀI VĂN KỂ CHUYỆN – THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TÔI

Mỗi buổi chiều, khi nắng dịu dần trên mái ngói cũ, ông nội tôi lại ngồi bên hiên nhà, tay nhẹ nhàng vuốt lên những tấm huân chương đã ngả màu theo năm tháng. Ánh mắt ông xa xăm, như đang nhìn về một nơi nào đó rất đỗi quen thuộc. Tôi hiểu rằng lúc ấy trong lòng ông đang sống lại “thời hoa lửa” – quãng đời đầy gian khó nhưng cũng thật hào hùng của người lính trẻ.

Ông kể với tôi rằng ngày ấy, khi vừa 19 tuổi, trong khi nhiều người vẫn còn vô tư như một cậu học trò, thì ông đã khoác lên mình bộ quân phục và lên đường nhập ngũ. Rời xa quê hương, xa gia đình, ông bước vào một hành trình đầy thử thách. Những ngày đầu hành quân trên dãy Trường Sơn là những kỷ niệm không bao giờ phai trong tâm trí ông. Trên lưng là chiếc ba lô nặng tới ba mươi cân, đôi chân rã rời, mồ hôi ướt đẫm áo, vậy mà dốc núi cứ dựng đứng như muốn thử thách ý chí của từng người lính. Có những đoạn đường trơn trượt, ông buộc phải dùng gậy để bám vào thân cây mà đi. Trong rừng, tiếng gió, tiếng côn trùng, tiếng lá xào xạc hòa vào nhau như một bản nhạc vừa quen vừa đáng sợ. Người ta đồn rằng rừng Trường Sơn có nhiều rắn độc và hổ dữ. Và đúng như lời đồn ấy, một lần khi ông gõ gậy vào thân cây để đánh dấu đường, bất ngờ một con rắn từ trong bụi lao ra, đôi mắt lạnh lẽo hướng về phía ông. Chỉ một giây sơ ý thôi là tính mạng ông đã bị đe dọa. May mắn thay, phản xạ kịp thời đã giúp ông thoát khỏi tình huống nguy hiểm trong gang tấc. Kể lại chuyện ấy, ông chỉ cười hiền, nhưng tôi biết đó là nụ cười của người từng đối mặt với tử thần.

Nhưng thử thách không chỉ đến từ rừng núi hay bom đạn. Một nỗi đau còn lớn hơn bất cứ điều gì đã ập đến khi ông đang ở chiến trường: tin cha mất. Ông bảo rằng lúc nghe tin, trái tim ông như vỡ tan. Ông muốn chạy ngay về nhà, muốn nhìn cha lần cuối, nhưng chiến tranh đâu cho phép người lính rời vị trí. Giữa tiếng súng vang trời, ông cảm thấy mình bị xé làm đôi: một bên là tình cha con thiêng liêng, một bên là nghĩa vụ với Tổ quốc. Chính những lúc yếu lòng nhất, đồng đội đã ở bên cạnh, động viên ông vượt qua. Họ nói với ông rằng: người cha trên cao kia chắc chắn sẽ tự hào khi thấy con trai mình kiên cường. Những lời nói giản dị ấy đã chạm vào trái tim ông, giúp ông đứng dậy và tiếp tục chiến đấu. Ông đã chọn cách biến nỗi đau thành sức mạnh. Ngày ngày, ông miệt mài luyện tập, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ để cha nơi trời cao có thể an lòng. Suốt những năm tháng chiến tranh, ông đã chứng kiến bao đồng đội ngã xuống, bao mất mát chồng chất… nhưng cũng chính trong những ngày ấy, ông hiểu sâu sắc thế nào là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm bền chặt như máu thịt.

Khi được xuất ngũ và trở về quê hương, điều khiến ông day dứt nhất là ông chỉ còn được nhìn thấy cha qua di ảnh đặt trên bàn thờ. Bao nhiêu nỗi nhớ thương giấu kín bỗng ùa về khiến ông không kìm được nước mắt. Mỗi lần kể lại, giọng ông trầm xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy tự hào vì ông đã hoàn thành trách nhiệm của một người lính.

Nghe ông kể chuyện, tôi cảm nhận được sự hy sinh lớn lao của thế hệ đi trước. Họ đã đánh đổi tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng để chúng ta có cuộc sống bình yên hôm nay. Tôi thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong hòa bình và càng biết ơn hơn những người chiến sĩ đã âm thầm cống hiến.

Tôi tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, ngoan ngoãn và trở thành một mầm non tươi đẹp của đất nước, để không phụ công lao của ông và của biết bao anh hùng đã hy sinh trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn