Cựu chiến binh Nguyễn Hải Đăng – Dấu chân Trường Sơn, nghĩa tình theo năm tháng
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc, có biết bao người lính đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng hòa bình và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Cựu chiến binh Nguyễn Hải Đăng, sinh năm 1948, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại thôn Chang, xã Việt Lâm, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc.
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ
Cựu chiến binh Nguyễn Hải Đăng – Dấu chân Trường Sơn, nghĩa tình theo năm tháng
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc, có biết bao người lính đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng hòa bình và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Cựu chiến binh Nguyễn Hải Đăng, sinh năm 1948, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại thôn Chang, xã Việt Lâm, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, ông Nguyễn Hải Đăng lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn đang ngày đêm gánh trên mình trọng trách chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam. Mỗi chuyến hành quân, mỗi con đường được giữ vững đều góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.
Trong thời gian phục vụ quân đội, ông thực hiện nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn. Cuộc sống của người lính nơi đây gắn liền với những cánh rừng đại ngàn, những con đường mòn xuyên núi và những đêm hành quân trong điều kiện vô cùng gian khổ. Bom đạn, sốt rét rừng, thiếu thốn lương thực và nước uống là những thử thách thường trực, nhưng không thể làm lung lay ý chí của những người lính đang ngày đêm gìn giữ mạch máu giao thông chiến lược của đất nước.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất, nhưng ông Nguyễn Hải Đăng vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm, góp phần bảo vệ thành quả cách mạng và thực hiện nhiệm vụ xây dựng lực lượng trong thời bình. Đến năm 1980, ông hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương với niềm tự hào của một người lính đã hoàn thành trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những di chứng vẫn còn hiện hữu. Ông là người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học (da cam), mang theo những ảnh hưởng kéo dài của chiến tranh đối với sức khỏe. Dẫu vậy, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và phẩm chất của người lính Cụ Hồ, tích cực lao động, chăm lo gia đình và sống chan hòa với bà con lối xóm.
Năm 2009, ông tham gia Hội Cựu chiến binh. Dù tham gia Hội muộn hơn nhiều đồng đội, ông vẫn luôn tích cực hưởng ứng các phong trào, gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước.
Đối với cựu chiến binh Nguyễn Hải Đăng, Trường Sơn không chỉ là một chiến trường, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ, của tình đồng chí, đồng đội và của những người đã mãi mãi nằm lại vì độc lập, tự do của dân tộc. Những ký ức ấy luôn nhắc nhở ông trân trọng giá trị của hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với gia đình, cộng đồng.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, người cựu chiến binh năm xưa vẫn lặng lẽ gìn giữ những phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Câu chuyện của ông là lời nhắn gửi tới thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của cha ông, vì vậy mỗi người cần ra sức học tập, lao động và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.



