Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN HỮU ĐÌNH Năm 1968 – chàng trai lên đường

Thanh Hóa16/09/2026Xã Tiên Trang (Xã Tiên Trang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN HỮU ĐÌNH

Năm 1968 – chàng trai lên đường

Nguyễn Hữu Đình sinh năm 1947.

Năm 1968, ông nhập ngũ.

Trong hồ sơ ghi: H3-BT-C3,D7,F15, QK3.

Năm 1976, ông xuất ngũ.

Địa bàn hoạt động được ghi là QK3.

Tám năm.

Tám năm của tuổi trẻ.

Có những ngày tháng khi nhìn lại, người ta mới hiểu mình đã đi qua một chặng đường dài đến thế nào.

Năm 1968, Đình lên đường.

Có lẽ lúc ấy, ông chưa nghĩ nhiều về tương lai.

Tuổi trẻ thường vậy.

Người ta chỉ biết hôm nay.

Biết ngày mai phải làm gì.

Biết nhiệm vụ trước mắt.

Còn tương lai xa hơn thế, chẳng ai biết được.

Người thanh niên quê Tiên Trang mang theo ba lô và bước vào quân ngũ.

Phía sau là gia đình.

Phía trước là những năm tháng chưa biết sẽ ra sao.

Tám năm trong quân ngũ là một khoảng thời gian đủ dài để một người thay đổi hoàn toàn.

Ngày đầu tiên là một chàng trai trẻ.

Những năm sau đó là một người lính trưởng thành qua kỷ luật, gian khổ và tình đồng đội.

Có lẽ ông đã từng trải qua những ngày mà bữa ăn không được đầy đủ.

Những đêm thiếu ngủ.

Những cuộc hành quân dài.

Những lần xa gia đình mà không biết khi nào được gặp lại.

Nhưng cũng chính trong những ngày tháng ấy, người lính học được những điều mà không trường lớp nào dạy được.

Học cách chịu đựng.

Học cách chia sẻ.

Học cách đặt nhiệm vụ chung lên trên sự tiện nghi của bản thân.

Và học cách quý trọng người bên cạnh.

Đồng đội là một phần đặc biệt của đời lính.

Có những người mới gặp nhau vài tháng nhưng thân thiết như anh em.

Bởi cùng ăn.

Cùng ngủ.

Cùng hành quân.

Cùng chia sẻ những ngày khó khăn.

Khi một người cười, cả nhóm vui.

Khi một người gặp chuyện, tất cả đều lo.

Tình đồng đội trong chiến tranh không ồn ào.

Nó nằm trong một bàn tay đưa ra.

Một phần cơm nhường lại.

Một câu:

“Cậu nghỉ đi, để tôi làm.”

Những điều nhỏ bé ấy, nhiều năm sau, lại trở thành những ký ức quý giá nhất.

Năm 1976, Nguyễn Hữu Đình rời quân ngũ.

Đất nước bước vào hòa bình.

Nhưng đối với người lính, trở về không có nghĩa là mọi thứ lập tức trở nên dễ dàng.

Họ phải bắt đầu lại.

Làm việc.

Xây dựng gia đình.

Nuôi con.

Góp sức dựng quê hương.

Những người từng cầm súng nay lại cầm cuốc, cầm cày, làm những công việc bình dị.

Nhưng chính những công việc bình dị ấy là cách họ tiếp tục xây dựng đất nước.

Đình đã trở về với Tiên Trang.

Tám năm tuổi trẻ đã ở lại phía sau.

Nhưng những gì ông học được trong tám năm ấy có lẽ đã theo ông suốt đời.

Đó là sự kiên cường.

Là tình đồng đội.

Là lòng yêu quê hương.

Và trên hết là sự trân trọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN HỮU ĐÌNH Năm 1968 – chàng trai lên đường | Câu chuyện thời hoa lửa