Cựu chiến binh Nguyễn Kim Hùng: "Chiến thắng nào cũng có giá, hòa bình nào cũng phải đánh đổi"
Bài viết là dòng hồi ức xúc động của cựu chiến binh Nguyễn Kim Hùng về trận tập kích vào căn cứ Chu Lai năm xưa. Giữa cái nắng cháy da và bão đạn quân thù, tình đồng đội thiêng liêng giữa Hùng và Tiến, cùng sự đùm bọc của nhân dân đã trở thành sức mạnh để các anh vượt qua ranh giới sinh tử. Câu chuyện không chỉ tái hiện sự khốc liệt của chiến tranh mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của hòa bình từ một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.
Câu chuyện kể về người lính Nguyễn Kim Hùng trong một trận hành quân ác liệt vào căn cứ Chu Lai, nơi bom đạn khốc liệt nhưng chan chứa tình đồng chí. Giữa ranh giới sống – chết, anh và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Chiến thắng đạt được bằng máu và nước mắt để lại trong anh ký ức không thể phai mờ. Đó là hồi ức đau thương nhưng đầy tự hào của một thế hệ chỉ mong đất nước mãi yên bình.
Chuyện kể về một người lính hành quân. Tên của anh là Nguyễn Kim Hùng, thôn 6 gần nghĩa trang liệt sĩ, xã Trung Nam, tỉnh Quảng Nam, anh chỉ là một chàng trai được sinh ra và lớn lên trên vùng đất cằn khô và lam lũ nhưng lại mang một ý chí kiên cường. Ấy vậy, số phận đưa đẩy anh đến một thế giới mưa bom bão đạn, đầy ắp sự thương vong nhưng cũng tràn trề tình đồng chí – khoảng khắc mà sau này, mỗi lần nhắc lại, lòng anh vẫn bồi hồi không tả nổi.
Khoảng khắc khiến anh nhớ mãi đó là buổi hành quân vào Chu Lai. Trời Miền Trung tháng ấy nắng như đổ lửa, cát bay trắng cả con đường, nóng đến mức giày dép cũng muốn chảy ra. Nhưng các anh vẫn lầm lũi bước, ba lô nặng trĩu trên vai, súng luôn trong tư thế sẵn sàng.
Đơn vị được phổ biến rằng Chu Lai là căn cứ rất lớn của Mỹ. Máy bay, pháo binh, xe thiết giáp,... thứ gì cũng có. Nghe xong ai cũng im lặng. Không ai nói ra, nhưng trong lòng ai cũng hiểu trận này sẽ vô cùng khốc liệt.
Buổi tối nghỉ lại trong rừng dương gần biển, anh nằm nghe sóng vỗ rì rào, gối đầu lên ba lô cát còn nóng. Đêm ấy, anh không ngủ được. Anh nhớ nhà, nhớ giọng mẹ gọi ngoài sân, nhớ cả mùi khói bếp mỗi chiều. Anh tự hỏi, liệu ngày mai mình có còn sống để trể về hay không.
Nhưng rồi nhìn sang bên cạnh, thấy thằng Tiến – người đồng đội thân nhất của anh – đang cẩn thận lau lại khẩu súng, vừa làm vừa hát khe khẽ một câu quan họ mà được học từ bố. Lúc ấy anh tự nhủ:”Mình không được phép sợ, vì phía trước không chỉ có mình, msf còn có anh em”.
Trong những ngày chuẩn bị chiến đấu, Thịnh, Tiến và các anh lính hành quân khác cùng nhau đào hào, cắt dây thép gai, vận chuyển vũ khí,… tay ai cũng rướm máu vì gai sắt và cái quật. Quảng Nam gió lớn lắm, cát thổi vào mặt đau rát như kim châm. Nhưng nhờ vậy mà việc ngụy trang càng thuân lợi.
Mỗi tối, anh em quây quần lại, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Có thằng kể chuyện quê nó, thằng khác lại chọc cười tạo không khí. Dù mệt lắm nhưng trong lòng ai cũng đầy quyết tâm.
Họ còn nhớ có một chú dân quân lớn tuổi dẫn đường cho các anh vòng ra phía sau căn cứ Chu Lai. Chú bảo:
“Các chú còn trẻ, có giữ mạng mà đánh. Mai này còn về với mẹ, với vợ con.”
Câu nói ấy làm toàn bộ các đồng chí nghẹn lại. Chiến tranh đúng là nơi con người ta dễ chạm đến sự chân thành nhất.
Vào một ngày nọ, khoảng gần 5 giờ sáng, trời còn mờ tối, chỉ huy ra hiệu chuẩn bị nổ súng. Chưa bao giờ anh thấy tim mình đập nhanh đến thế. Mồ hôi tay chảy ướt cả báng súng.
Khi loạt pháo đầu tiên của ta nã vào căn cứ, cả mặt đất rung lên bần bật. Khói lửa bốc lên ngùn ngụt. Các anh đồng loạt lao lên, vừa chạy vừa hét như để át đi nỗi sợ.
Đạn của Mỹ bắn ra như mưa. Mỗi lần nghe tiếng “tạch” ngay bên tai, anh chỉ biết cúi rạp người xuống cát rồi lại tiếp tục bò lên phía trước. Bên cạnh anh, nhiều đồng đội bị thương nhưng vẫn cố đứng dậy chạy tiếp.
Thằng Tiến bị mảnh đạn sượt qua vai, máu chảy thấm cả áo. Anh vừa dìu Tiến, vừa sợ người Tiến rung lên vì mất máu. Nhưng Tiên chỉ cười nhẹ:
“Không sao, tao đi được…
mày cứ xông lên đi.”
Nhìn nụ cười ấy giữa khói lửa, anh cùng biết bao người đồng đội không tài nào quên được.
Các anh áp sát căn cứ Mỹ bằng mọi cách. Có lúc phải bò cả trăm mét trên cát nóng bỏng, có lúc phải lăn xuống hố rôi lại bật lên thật nhanh. Đạn của Mỹ xé gió âm thanh rất khác so với đạn ta – nó đanh hơn, sắc hơn và khiến người ta sởn gai óc.
Dù trang bị ta đơn giản hơn, nhưng nhờ nắm chắc địa hình và đánh gần, ta từng biết phá được các cụm hỏa điểm. Khói, lửa, tiếng la, tiếng nổ,... tât cả hòa thành một thứ âm thanh mà chỉ có người từng trải mới hiểu.
Vẫn không biết các anh đã phải chiến đấu trong bao lâu, chỉ biết nhìn, thấy cổ họng các anh đã khát khô vì thiếu nước, chân tê cứng nhưng nhất quyết không dừng. Mỗi mét tiến lên là đổi bằng mồ hôi, bằng máu của bao anh em đồng chí.
Cuối cùng, sau bao cố gắng, lòng can đảm, đánh đổi bằng xương bằng máu của bao người anh hùng giây phút chiến thắng cũng đã đến. khi lá cờ của ta được anh em cắm lên ụ đất phía đông, cao nhất khu vực nhìn xuống Chu Lai, Thịnh như chết lặng. Trời khi ấy đã sáng rõ, nắng bắt đầu chiếu lên lá cờ đỏ, màu đỏ tươi đến rực rỡ.
Lúc đó, trong lòng anh không phải sự hò reo ầm ĩ, mà là một cảm xúc nghẹn ngào khó tả. Anh nghĩ đến mẹ, nghĩ đến quê nhà, nghĩ đên những đồng đội đã nằm xuống trêm mảnh đất cát trắng này.
Tiến nằm bên cạnh anh, mặt tái đi vì mất máu nhưng vẫn cố giữ nụ cười:
“Tao thấy… đáng lắm mày ạ.”
Anh nắm chặt tay Tiến, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Khi mọi thứ tạm yên, các anh đi gom lại thương binh, đưa từng người ra sau. Có những người bạn mới còn gọi tên nhau buổi tối hôm trước, sáng hôm sau đã không còn nữa. Chiến thắng nào cũng có cái giá của nó. Và Chu Lai cũng không phải là ngoại lệ.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh qua đi, Thịnh có dịp quay trở lại Quảng Nam. Căn cứ Chu Lai ngày cưa giờ là những con đường dài, những khu nhà, những tiếng cười giòn giã của trẻ con đang chạy chơi. Anh đứng lặng một lúc thật lâu. Vùng đất ấy đã đổi thay, nhưng trong anh, nó vẫn là kí ức máu lửa của tuổi trẻ - vừa đau thương vừa tự hào.
Và mãi sau này, anh luôn nói với con cháu mình rằng:
“Thế hệ của ông không mong ca ngợi. Ông chỉ mong đất nước mình mãi bình yên, để người trẻ không phải chứng kiến những điều như ông từng trải qua.”



