Cựu chiến binh - Nguyễn Mậu Kiên
Cựu chiến binh Nguyễn Mậu Kiên, người từng trực tiếp cầm súng chiến đấu tại Thành Cổ nhớ lại: “Tôi nhớ như in trận đánh ngày 11/8/1972. Hôm đó trời nắng rát, gió Lào thổi mạnh, cát bụi mù mịt tung trời, chúng tôi được lệnh nhận nhiệm vụ tập kích địch ở ngôi nhà phía Đông Bắc Thành Cổ Quảng Trị. Lợi dụng màn đêm buông xuống chúng tôi có mặt đúng nơi quy định. Đúng giờ G, lệnh phát hỏa, tất cả các mũi đồng loạt nổ súng, chúng tôi nhanh chóng chiếm được lô cốt địch. Bị đánh bất ngờ, chúng la ó hoảng loạn, bỏ trận địa và lùi lại phía sau. Chiếm được trận địa địch, chúng tôi được lệnh củng cố trận địa và sẵn sàng đánh địch phản công tái chiếm.
Khoảng 6 giờ 30 phút ngày hôm sau, địch dùng không quân và pháo tầm xa từ biển dội vào trận địa. Bom, đạn pháo, đạn các loại nổ như rang, rung trời, chuyển đất. Chốt chúng tôi như bật tung lên. 30 phút sau các loại hỏa lực địch thưa dần thì trước mắt chúng tôi khoảng 100m, bọn địch quần áo rằn ri, tay lăm lăm khẩu súng dàn hàng ngang táo tợn bò lên. Chúng tưởng chúng tôi đã bị bom đạn hủy diệt, nhưng chúng đã nhầm. Toàn tuyến chốt của đại đội ta đồng loạt đánh trả quyết liệt, buộc chúng phải tháo chạy”.
Chiến sự diễn ra ngày càng ác liệt, bộ đội ta chiến đấu trong hoàn cảnh rất khó khăn, ăn lương khô cầm hơi, uống nước cống có cả mùi bùn, mùi thịt thối rửa. Dù phải sống, chiến đấu trong thiếu thốn nhưng quân ta vẫn kiên cường phản công, giành giật với địch từng tấc đất, từng bức tường đổ, từng mét hào.
Từng tham gia chiến đấu trong “Mùa hè đỏ lửa” ở Thành Cổ Quảng Trị, cựu chiến binh Hà Định kể lại: Chuyện 1 bi đông nước 1 lít mà anh em chúng tôi có thể sống được mấy ngày trên chiến trường là điều bình thường. Khái niệm tắm khô, giặt khô, rửa tay khô, nghe thì lạ nhưng chúng tôi đã sống những ngày như thế. Cuộc chiến khốc liệt, hình ảnh anh em chiến sĩ tử trận nằm giữa chiến trường mấy ngày liền. Không có nước, chúng tôi phải vùi 2 bàn tay vào lớp đất bụi, sau đó phủi sạch. Thiếu nước, áo quần chúng tôi mặc 7-8 ngày không giặt. Những bộ áo quần dính mồ hôi, bụi đất trở nên dày cộm và cứng. Anh em chúng tôi phải lột ra phơi nắng sau đó vò khô rồi mang tiếp. Cuộc chiến gian khó, thiếu thốn là vậy nhưng chúng tôi vẫn lạc quan và tin tưởng cuộc chiến sẽ đi đến ngày thắng lợi”.



