Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Lĩnh
Đầu năm 1979, đơn vị của ông Nguyễn Ngọc Lĩnh được điều động lên Lạng Sơn. Chuyến xe dừng lại dưới chân núi khi trời còn chưa sáng hẳn. Từ đó, mọi quãng đường đều phải đi bộ. Ba lô trên vai nặng trĩu vì quân trang, lương thực và đạn dược. Hai bên chỉ có núi đá, rừng cây và những con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn lên các điểm chốt.
“Lúc ấy tôi mới hiểu thế nào là chiến trường.”
Ông kể, cuộc sống của người lính không giống như nhiều người vẫn hình dung. Có những ngày không hề nổ súng, nhưng ai cũng phải làm việc liên tục. Sáng sớm kiểm tra công sự, dọn lại hầm trú ẩn sau một đêm mưa, rồi chia nhau đi tuần tra dọc các sườn núi. Đến trưa, cả đơn vị tranh thủ ăn cơm ngay trong hầm. Bữa ăn chỉ có cơm trắng, rau khô và ít đồ hộp, nhưng chẳng ai để ý ngon hay dở. Điều mọi người quan tâm hơn là tranh thủ nghỉ vài phút trước khi tiếp tục nhiệm vụ.
Buổi chiều thường là khoảng thời gian củng cố trận địa. Người đào thêm giao thông hào, người khuân đá gia cố miệng hầm, người kiểm tra lại súng đạn. Công việc cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Bàn tay ai cũng đầy những vết xước vì đá sắc và cuốc xẻng. Đến tối, cả đơn vị lại thay phiên gác. Trên những điểm cao của Lạng Sơn, cái lạnh len qua từng lớp áo lính. Có những đêm sương phủ dày đến mức chỉ nhìn rõ đồng đội khi họ đứng cách vài mét.
“Điều khó nhất không phải là đói hay rét, mà là lúc nào cũng phải giữ mình tỉnh táo.”
Ông bảo, người lính không bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra ở phút tiếp theo. Chỉ một tiếng động lạ trong màn đêm cũng khiến cả tổ chiến đấu lập tức vào vị trí. Có những đêm tưởng chừng rất yên tĩnh, nhưng không ai ngủ ngon được vì luôn phải sẵn sàng khi có lệnh.
Những lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi, cuộc sống lại trở nên rất đỗi bình thường. Có người lấy kim chỉ vá chiếc áo đã sờn vai. Có người cặm cụi viết thư về nhà dưới ánh đèn pin được che kín bằng tấm áo mưa. Người khác thì tranh thủ lau súng hoặc đun nước pha một ca trà đặc. Những câu chuyện quanh bếp lửa nhỏ thường chỉ xoay quanh quê hương, mùa lúa hay bữa cơm của mẹ. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng ai cũng tin rằng mình phải hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm nay.
“Ở chiến trường, sống được thêm một ngày là lại có thêm một ngày để bảo vệ đồng đội.”
Ông kể rằng điều quý giá nhất mà chiến tranh mang lại không phải là những tấm huân chương, mà là tình đồng đội. Khi hành quân, người khỏe sẽ mang giúp ba lô của người mệt. Khi hết nước, cả tổ chuyền nhau từng ngụm nhỏ. Trong chiến tranh, những việc tưởng chừng rất bình thường ấy lại trở thành nguồn động viên lớn nhất để mọi người cùng vượt qua những tháng ngày gian khổ.



