Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Vĩnh

Có những kỷ vật nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong một chiếc ví cũ, nhưng lại đủ sức giữ lại cả một thời tuổi trẻ. Với cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Vĩnh, bức ảnh thẻ đã phai màu theo năm tháng chính là thứ đã đi cùng ông suốt những năm quân ngũ từ 1983 đến 1986 — một dấu nhắc lặng lẽ về quê hương, về gia đình và về chính mình của ngày đầu nhập ngũ.

Bắc Ninh26/06/2026Chi đoàn Thôn Chùa (Xã Yên Thế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bức ảnh cũ trong ví người lính

Câu chuyện của Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Vĩnh (sinh năm 1964)

Có những kỷ vật nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong một chiếc ví cũ, nhưng lại đủ sức giữ lại cả một thời tuổi trẻ. Với cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Vĩnh, bức ảnh thẻ đã phai màu theo năm tháng chính là thứ đã đi cùng ông suốt những năm quân ngũ từ 1983 đến 1986 — một dấu nhắc lặng lẽ về quê hương, về gia đình và về chính mình của ngày đầu nhập ngũ.

Sinh năm 1964, ông Nguyễn Ngọc Vĩnh trưởng thành trong giai đoạn đất nước đang từng bước ổn định sau chiến tranh. Tuổi trẻ của ông gắn với những câu chuyện về sự hy sinh của thế hệ đi trước và tinh thần trách nhiệm của lớp thanh niên tiếp nối. Trong những suy nghĩ giản dị ấy, việc nhập ngũ trở thành một lựa chọn tự nhiên khi đến tuổi trưởng thành.

Năm 1983, ông lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê nhà, ông mang theo không nhiều hành trang, nhưng có một thứ luôn được giữ kỹ — bức ảnh gia đình nhỏ. Nó được đặt trong ví, đôi khi không lấy ra xem, nhưng luôn hiện diện như một lời nhắc rằng phía sau mình là quê hương và những người thân đang chờ đợi.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày thích nghi với một cuộc sống hoàn toàn khác. Không còn nhịp sống quen thuộc ở nhà, thay vào đó là giờ giấc nghiêm ngặt, nhiệm vụ cụ thể và tinh thần tập thể luôn được đặt lên hàng đầu. Mọi thứ đều mới mẻ, nhưng cũng chính từ đó ông bắt đầu trưởng thành.

Trong đơn vị, mỗi người lính đều mang theo một câu chuyện riêng. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, mang theo những bức ảnh, những ký ức và những nỗi nhớ khác nhau. Nhưng khi khoác lên mình màu áo lính, tất cả đều có chung một điểm: sự gắn bó và trách nhiệm với tập thể.

Đối với ông Nguyễn Ngọc Vĩnh, những năm tháng quân ngũ không chỉ là thời gian rèn luyện thể chất, mà còn là quá trình thay đổi trong suy nghĩ. Từ một người trẻ còn nhiều bỡ ngỡ, ông dần học được cách kiên nhẫn hơn, trách nhiệm hơn và biết đặt lợi ích chung lên trên cảm xúc cá nhân.

Có những lúc mệt mỏi, bức ảnh trong ví trở thành điểm tựa tinh thần rất nhỏ nhưng rất thật. Nó không nói gì, nhưng lại giúp ông nhớ rằng mọi cố gắng đều có ý nghĩa, rằng phía sau mình là gia đình và một cuộc sống đang chờ đợi.

Ba năm trong quân ngũ từ 1983 đến 1986 là quãng thời gian đủ để ông trưởng thành rõ rệt. Những bài học trong quân đội không chỉ nằm trong nhiệm vụ hay huấn luyện, mà còn nằm trong cách con người đối diện với khó khăn, áp lực và sự thay đổi của chính mình.

Năm 1986, ông hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Ngày trở về, bức ảnh trong ví đã cũ đi theo thời gian, nhưng điều nó lưu giữ thì vẫn còn nguyên vẹn — ký ức về một thời tuổi trẻ sống trong kỷ luật, tình đồng đội và trách nhiệm.

Trở về đời thường, ông Nguyễn Ngọc Vĩnh mang theo những phẩm chất đã được rèn luyện trong quân ngũ: sự điềm đạm, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm trong công việc. Những điều ấy trở thành nền tảng giúp ông vững vàng hơn trong cuộc sống sau này.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhìn lại bức ảnh cũ năm nào, ông vẫn nhớ rõ những ngày đầu nhập ngũ — khi mọi thứ còn bỡ ngỡ, nhưng cũng đầy nhiệt huyết và niềm tin.

Câu chuyện của ông không phải là những điều lớn lao, mà là hành trình trưởng thành của một người lính bình dị — người đã đi qua ba năm quân ngũ và mang theo những giá trị ấy suốt cả cuộc đời.

Với cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Vĩnh, bức ảnh trong ví không chỉ là một tấm hình, mà là một phần ký ức không bao giờ phai của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Vĩnh | Câu chuyện thời hoa lửa