Bài viết

Cựu chiến binh Nguyễn Quang Tiệp

Thông tin nhân chứng: -Họ và tên: Nguyễn Quang Tiệp -Năm sinh: 1954 -Nơi ở: Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình -Đối tượng: Cựu chiến binh tham gia kháng chiến ở Thành cổ Quảng Trị

Hưng Yên26/12/2025Phạm Cẩm Ly -Lớp:10A3 (xã Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các bạn thân mến, có bao giờ bạn tự hỏi: 'Sức chịu đựng của con người có giới hạn hay không?'. Tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972, giới hạn đó đã bị phá vỡ hoàn toàn. Hôm nay, trong chương trình này, chúng tôi không chỉ nói về những con số khô khan hay những bản đồ quân sự. Chúng tôi muốn cùng vị khách mời đặc biệt của mình đi tìm lời giải cho sức mạnh thần kỳ của thế hệ cha anh. Xin chào mừng cựu chiến binh Nguyễn Quang tiệp đã đến với buổi trò chuyện ngày hôm nay.

Cựu chiến binh Nguyễn Quang Tiệp là một cựu chiến binh, doanh nhân tiêu biểu, quê ở Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình, từng chiến đấu ở Quảng Trị và là Chủ tịch Hội Doanh nghiệp Doanh nhân Cựu chiến binh tỉnh Hưng Yên nhiệm kỳ 2025-2030.Ông nhập ngũ năm 1972 và đã tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị.Ông có hơn 32 năm tham gia quân ngũ, từng công tác tại Binh đoàn Quyết Thắng và là Chủ tịch Hội Chiến sĩ bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 của huyện Quỳnh Phụ.Sau khi phục viên, ông thành lập doanh nghiệp xây dựng, tạo việc làm cho hàng trăm lao động là con em CCB và người dân địa phương.Ông nổi tiếng với các hoạt động thiện nguyện như hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa, cho đồng đội vay vốn không lãi suất để xóa đói giảm nghèo. Năm 2023, ông là một trong những điển hình tiên tiến được tôn vinh toàn quốc tại Hà Nội.

Ông nói :"Chỉ có những người đã đi qua chiến tranh mới hiểu thấu triệt hai chữ 'Bình yên' đắt giá đến nhường nào'' không chỉ là một lời chiêm nghiệm, mà còn là một hồi chuông thức tỉnh tâm hồn người đọc. Đối với những cựu chiến binh, "Bình yên" không đơn thuần là sự vắng bóng của tiếng súng, mà là một món quà xa xỉ được đánh đổi bằng cả thanh xuân, xương máu và những cuộc chia ly biền biệt. Khi đứng giữa lằn ranh mong manh của sinh tử, người lính mới nhận ra giá trị thiêng liêng của một giấc ngủ sâu, một bầu trời xanh không khói đạn hay một bữa cơm gia đình giản đơn. Qua đó, câu nói nhắc nhở chúng ta – những người may mắn sinh ra trong thời bình – rằng cuộc sống êm ấm hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là một di sản quý giá cần được nâng niu. Nó dạy ta biết sống chậm lại để trân trọng từng phút giây hiện tại, biết ơn những người đã ngã xuống và thấu hiểu rằng: cái giá của hòa bình vốn dĩ chưa bao giờ là rẻ.

Ô tham gia nhập ngũ vào năm 18 tuổi ,độ tuổi mà có nhiều bạn trẻ đang còn được sự yêu thương ,nuông chiều của bố mẹ và còn đang ngồi trên ghế nhà trường.

Vào tháng 5/1972, khi cuộc chiến tại miền Trung đang ở giai đoạn "mùa hè đỏ lửa", ông lên đường nhập ngũ. Sau hơn một tháng huấn luyện cấp tốc dành cho chiến sĩ mới, ông cùng đồng đội hành quân thẳng vào chiến trường Quảng Trị.Ông kịp thời có mặt và trực tiếp tham gia chiến đấu trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị (từ cuối tháng 6 đến tháng 9/1972). Đây là nơi ông đã trải qua những ranh giới sinh tử dưới làn mưa bom bão đạn của pháo hạm và máy bay B52. Sau khi ô kể thì ô có rưng rưng nước mắt khi nhắc lại những câu chuyện năm xưa, nơi mà có những đồng đội của của ông đã ra đi,nơi mà suốt ngày đêm chỉ là tiếng súng nổ.

Trong chiến dịch lịch sử “81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị”, ông chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 48, Sư đoàn 390, Quân đoàn 1. Vùng đất Quảng Trị năm ấy - nơi khói bom cuộn lên từ từng vạt ruộng, nơi từng tấc đất đều thấm máu - đã thành nơi ông gửi lại tuổi trẻ.Không chỉ dừng lại ở đó, ông tiếp tục hành quân qua các địa danh ác liệt: Long Quang, Bích La, La Vang, Tích Tường... rồi ra Bắc, chiến đấu bảo vệ biên giới tại Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang. Nơi biên cương địa đầu Tổ quốc, sương trắng phủ lối mòn, ông cùng đồng đội trụ vững giữa những đợt pháo kích liên hồi.

Về tình đồngchí, đồng đội của ông lúc bấy giờ, ông cho biết đó là một tình cảm bao la và hết sức cao thượng. Tuy giờ mọi người đều đã già và có cuộc sống riêng nhưng vẫn không thể quên được trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, nhữngngười lính luôn đùmbọc, giúp đỡ lẫn nhau, cùng chia sẻ khó khăn, gian khổ và sẵn sàng hy sinh vì đồng đội.Chính tình cảm thiêng liêng ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vững vàng hoàn thành nhiệm vụ.
Chiến tranh kết thúc, ông ở lại quân ngũ, giữ nhiều cương vị trong đơn vị. Là Phó Trung đoàn trưởng phụ trách hậu cần của Trung đoàn 48, ông không chỉ làm tròn nhiệm vụ, mà còn âm thầm giúp gần 80 gia đình cán bộ, chiến sĩ có nơi ăn chốn ở, việc làm tại thị xã Bỉm Sơn. Sau này, khi làm Giám đốc nhà nghỉ Binh đoàn Quyết Thắng (Quân đoàn 1), ông tiếp tục hỗ trợ hàng chục cán bộ, nhân viên ổn định cuộc sống.Ông Tiệp từng nói: “Tôi may mắn được sống về với vợ con là nhờ sự hy sinh của đồng đội. Mọi việc tôi làm chỉ là để trả ơn.” Câu nói và hành động của ông Tiệp là biểu tượng đẹp đẽ của lòng biết ơn và đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Khi coi sự sống của mình là món nợ xương máu của đồng đội, ông đã biến niềm hạnh phúc riêng bên gia đình thành động lực để sống cống hiến và tử tế. Lối sống "trả ơn" ấy minh chứng rằng: giá trị đích thực của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà ở cách họ trân trọng quá khứ và sống xứng đáng với những hy sinh của người đi trước. Ông chính là nhịp cầu nối giữa hào hùng của lịch sử và trách nhiệm của hiện tại, nhắc nhở chúng ta sống sâu sắc và vị tha hơn.Ông lặng lẽ kể chuyện ấy, như muốn những ai còn sống hãy sống cho xứng đáng. Và có lẽ, ông chính là người đang làm điều đó.

Hình ảnh của cựu chiến binh Nguyễn Quang Tiệp

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn