cựu chiến binh Nguyễn Tất Huệ 1954
Trong ký ức tuổi thơ tôi, và cả khi đã trưởng thành, hình ảnh ông em – cựu chiến binh Nguyễn Tất Huệ – luôn gắn liền với những câu chuyện về một thời máu lửa, đặc biệt là cuộc chiến đấu anh dũng bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Ông không chỉ là người thân yêu trong gia đình mà còn là một tượng đài sống về lòng yêu nước và sự kiên cường.
Ông Huệ nhập ngũ vào cuối những năm 70, khi tình hình biên giới phía Bắc bắt đầu có những diễn biến căng thẳng. Ông tham gia lực lượng bộ đội biên phòng, đóng quân tại một chốt tiền tiêu thuộc tỉnh Lạng Sơn. Tuổi thanh xuân của ông, thay vì những tháng ngày yên bình, đã được dành trọn cho nhiệm vụ thiêng liêng: giữ vững từng tấc đất nơi địa đầu Tổ quốc.
Qua lời kể của ông, tôi hình dung ra hình ảnh người lính Nguyễn Tất Huệ thời chiến: một thanh niên với vóc dáng không cao lớn nhưng rắn rỏi, nước da sạm nắng gió biên thùy, và đặc biệt là đôi mắt luôn ánh lên sự cảnh giác, kiên định. Ông thường kể về những đêm tuần tra rừng sâu, đối mặt với cái rét căm căm của vùng núi cao và những mối nguy hiểm rình rập từ phía bên kia biên giới.
Cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 bùng nổ, cuộc sống người lính của ông càng trở nên khốc liệt. Ông không bao giờ đi sâu vào chi tiết bạo tàn, nhưng những câu chuyện về tình đồng đội, về sự hy sinh thầm lặng thì luôn làm tôi xúc động. Hình ảnh người lính Nguyễn Tất Huệ trong thời chiến là biểu tượng của tinh thần "sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử". Ông kể về những trận đánh giáp lá cà, về việc cùng anh em giữ vững chốt, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của kẻ thù, bảo vệ sự bình yên cho người dân vùng biên.
Có lần, trong một trận chiến đấu ác liệt tại đồi Pò Mã, đơn vị của ông bị bao vây. Lương thực cạn kiệt, đạn dược khan hiếm, nhưng ý chí chiến đấu của những người lính trẻ như ông Huệ thì không bao giờ vơi. Ông cùng đồng đội đã kiên cường cầm cự, chờ quân tiếp viện đến giải vây. Chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, phẩm chất anh hùng của người lính Cụ Hồ càng tỏa sáng rực rỡ.
Trở về sau chiến tranh, ông Huệ mang theo một mảnh đạn nhỏ trong vai và những ký ức không thể nào quên. Vết thương thể xác đã lành theo thời gian, nhưng vết thương tinh thần thì vẫn còn đó. Ông của hiện tại là một người ông hiền hậu, giản dị, nhưng vẫn giữ tác phong nghiêm túc, kỷ luật của người lính. Ông ít khi nói về sự anh dũng của mình, chỉ lặng lẽ tham gia các hoạt động cựu chiến binh ở địa phương, truyền đạt tình yêu quê hương, đất nước cho thế hệ trẻ.



