Cựu chiến binh Nguyễn Thanh Bình
Con người đi lại trong đêm
Có những con người đi qua chiến tranh mà không mang theo súng, nhưng vẫn ở lại trong cả một chiến trường.
Ở con đường nhỏ trên đường Ngô Thì Nhậm, Phường 3, thị xã Quảng Trị , cựu chiến binh Nguyễn Thanh Bình vẫn sống tĩnh lặng như bao người dân phố thị khác. Mỗi buổi sáng, anh thường quét trước cửa sổ nhà thật sạch, chậm rãi như thể đang gom lại từng mảnh ký ức đã rơi suốt mấy năm trời. Ít ai biết rằng, trong những năm tháng ác liệt nhất, người đàn ông ấy đã từng là một “bản đồ sống” giữa vùng bom đạn.
Ngày ấy, anh Bình còn rất trẻ. Gầy, nhanh bảo vệ, thuộc từng bờ mòn, từng bờ tre, từng con mương chạy quanh vùng đất đỏ lửa. Công việc liên không có quân hàm nổi bật, không đứng ở đầu súng nổ, nhưng mỗi chuyến đi đều là một lần đánh phá với sinh mạng.
Đêm xuống, khi pháo sáng từ bên kia sông thảnh thơi cả bầu trời, ông nhận nhiệm vụ dẫn dắt một tổ bộ cánh qua cánh đồng thủy nước để đặt vào vị trí tập kết. Không ai được phép bật đèn điện. Không thể nói lớn. Chỉ có tiếng bước chân ngâm rất nhẹ nhàng, và bàn tay ông dưỡng lên ra hiệu từng nhịp.
Con đường hôm nay vốn quen thuộc, nhưng chiến tranh tạo ra mọi thứ thay đổi từng giờ. Một buổi bờ biển chiều còn nguyên, đến đêm đã được đốt khoét thành hố sâu. Một hàng tre từng che kín mật đi có thể chỉ sau một trận bom là biến mất hoàn toàn.
Đi được nửa đường, bất ngờ ném xuống phía trước. Mặt đất thăng lên. Những người lính trẻ phía sau chữ lại. Trong lúc giải quyết, ông Bình bò lên trước, lấy một cành cây cắm xuống từng điểm để thăm dò đường vì biết rất có thể xung quanh đó vừa phải cày xới, rắc mảnh và vũng bom mới.
Có đoạn phải đi men sát mép địa chất cũ. Ban ngày ai cũng mệt, nhưng ban đêm nơi đó lại là chỗ an toàn nhất vì ít có ý kiến. Ông nói nhỏ:
— Hãy đi sát tôi, đừng trôi theo bước này.
Người lính đi cuối cùng sau đây kể lại: giữa bóng tối đặc quánh, giọng nói ấy làm cả tổ như bám vào một sợi dây vô hình.
Đến gần sáng, đơn vị được định vị an toàn. Khi người chỉ huy quay lại tìm người giao liên để cảm ơn thì ông Bình đã quay đầu trở ra, tiếp tục một chuyến đi khác.
Có lần, giữa mưa pháo, ông phải dẫn thương binh qua đoạn sông cạn. Nước chỉ ngang nhưng lạnh, thanh lọc hút chặt từng bước. Ông cõng một chiến binh trẻ trên lưng, tay còn lại cầm súng từ chìm xuống nước. Đi giữa dòng, thổi lửa qua đầu, anh chỉ đáp trả người thấp, dùng thân mình che cho thương bình.
Sau này, người lính ấy còn sống, bao năm sau tìm về thăm ông, mang theo một mảnh khăn tay cũ đã bạc màu — thứ duy nhất còn sót lại từ đêm ấy.
Ông Bình ít kể về chiến tranh. Khi được hỏi điều gì nhớ nhất, ông chỉ nói:
— Hồi đó, chỉ sợ mình nhớ sai một hồi.
Một câu nói rất ngắn, nhưng phía sau là mạng sinh thái của bao người.
By trong chiến tranh, người cầm súng đối mặt với quân thù trước mặt; còn người giao tiếp đôi khi đối mặt với nguy hiểm vô hình dưới mỗi bước chân.
Bây giờ, giữa phố phường yên bình, anh vẫn nhớ rất rõ hướng gió từng mùa, vị trí từng lối mòn cũ dù nhiều nơi đã thành nhà cửa. Có lẽ vì có những con đường không chỉ đi qua đất, mà đi qua cả một thời tuổi trẻ.
Và điều đáng quý nhất là: có những người không cần đứng giữa hào quang, nhưng chính họ đã giữ cho cả đoàn quân tìm đúng đường trong đêm.
Câu chuyện về ông Bình không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là lời gợi ý cho thế hệ trẻ hôm nay: đôi khi giá trị lớn lao nhất nằm ở tĩnh lặng, ở trách nhiệm được giữ đến cùng, dù không ai gọi tên.



