CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THANH TÙNG (1)
Nguyễn Thanh Tùng sinh năm 1966 giữa những năm đất nước còn chồng chất khó khăn. Làng quê nghèo, con đường đất đỏ bụi mùa nắng, lầy lội mùa mưa; mái nhà lá đơn sơ, vài sào ruộng cằn cỗi là tài sản quý nhất của gia đình. Từ thuở nhỏ, Tùng đã sớm quen với mùi khói bếp, mùi bùn đất, quen với việc thức dậy từ tờ mờ sáng để phụ cha mẹ việc đồng áng.
Tuổi thơ của anh là những buổi chăn trâu ngoài bờ đê, những chiều cắt cỏ, gánh nước; tối đến lại cặm cụi học bài dưới ánh đèn dầu chập chờn. Thỉnh thoảng, nghe cha kể chuyện về những người lính đã hy sinh vì độc lập dân tộc, trong lòng cậu bé Tùng dần hình thành một niềm tin giản dị: sống phải có trách nhiệm với Tổ quốc.
Lên đường nhập ngũ lựa chọn của trái tim
Khi vừa đến tuổi thanh niên, Nguyễn Thanh Tùng hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ba lô nặng trên vai, bước chân chàng trai trẻ chậm rãi nhưng đầy quyết tâm. Anh hiểu rằng con đường phía trước không chỉ có hào quang, mà còn là thử thách, gian khổ và hy sinh.
Bàn tay rướm máu, vai áo rách, chân phồng rộp, nhưng Tùng không than vãn. Sau huấn luyện, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ bảo vệ địa bàn trọng yếu, giữ vững an ninh trật tự. Đêm nối đêm, tổ của Tùng lặng lẽ tuần tra trên những cung đường hiểm trở. Hoàn thành nghĩa vụ, Nguyễn Thanh Tùng trở về quê chỉ với chiếc ba lô cũ, vài tấm ảnh, ít kỷ vật đơn sơ. Cuộc sống đời thường không hề dễ dàng: ruộng ít, đất cằn, con còn nhỏ, bố mẹ già yếu.Không chùn bước, anh bắt tay vào cuộc “chiến đấu” mới chiến đấu với nghèo khó.
Anh học hỏi kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi; mạnh dạn vay vốn, cải tạo vườn tạp, trồng cây ăn trái, chăn nuôi gia súc. Có lúc thất bại, dịch bệnh khiến cả đàn vật nuôi bị thiệt hại. Nhưng Tùng vẫn kiên trì, rút kinh nghiệm từng lần, rồi từng bước gây dựng lại.
Dần dần, nhờ cần cù, chịu khó, kinh tế gia đình ổn định hơn. Con cái được học hành đàng hoàng, mái nhà tranh dột nát cũng được thay bằng mái ngói vững chãi.Gặp ai hoạn nạn, anh sẵn sàng góp công, góp của trong khả năng của mình. Với thanh niên chậm tiến, anh kiên nhẫn khuyên nhủ, kể lại những câu chuyện đời lính để nhắc nhở về trách nhiệm, lòng biết ơn và nghị lực sống.Hôm nay, mái tóc của cựu chiến binh Nguyễn Thanh Tùng đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin, sự chân thành và nghị lực.Biết ơn quá khứ, trân trọng hòa bình, và sống có ích cho quê hương, đất nước.



