CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THANH TÙNG
Nguyễn Thanh Tùng sinh năm 1953 — trong giai đoạn đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, mọi thứ đều bắt đầu lại từ con số không. Làng quê nơi anh lớn lên nghèo mà nghĩa tình. Mái nhà lá đơn sơ, vài sào ruộng ít ỏi, cha mẹ quanh năm sớm nắng chiều mưa. Từ nhỏ, Tùng đã quen với việc gánh nước, cuốc cỏ, chăn bò, phụ cha mẹ từng bữa ăn, manh áo.
Những đêm mất điện, cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu, cha anh kể chuyện về người lính, về đồng đội đã ngã xuống để bảo vệ độc lập, hòa bình. Những câu chuyện lặng lẽ ấy gieo trong cậu bé Tùng niềm kính phục sâu sắc và ước mơ giản dị: lớn lên sẽ khoác áo lính, được đứng trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam.Ba lô nặng trên vai, bước chân chàng trai trẻ xen lẫn tự hào và bỡ ngỡ. Phía trước là thao trường, là kỷ luật thép, là những tháng ngày thử thách ý chí.Những bài tập đầu tiên khiến Tùng hiểu: làm người lính không chỉ cần sức khỏe, mà còn cần ý chí và kỷ luật. Hành quân dài ngày, vai đau rát, chân phồng rộp; đào công sự dưới cái nắng hầm hập; băng qua đồi dốc giữa mưa đêm lạnh giá. Nhưng cứ mỗi lần mệt mỏi, anh lại nghĩ đến lời cha mẹ dặn, đến niềm tin của quê hương — rồi nén đau, bước tiếp.
Đơn vị của anh làm nhiệm vụ canh giữ địa bàn trọng điểm, góp phần bảo vệ biên cương và giữ gìn an ninh. Những đêm trắng, cả tổ lặng lẽ tuần tra giữa sương mù dày đặc. Mỗi tiếng động nhỏ cũng phải quan sát, đánh giá cẩn thận. Có lần, trong khi làm nhiệm vụ, trời mưa lớn bất ngờ, đất đá sạt lở, cả tổ bị kẹt lại giữa lối mòn. Tùng bình tĩnh phân công, dìu từng đồng đội thoát khỏi điểm nguy hiểm, rồi quay lại thu gom trang bị — nhờ vậy không thiệt hại.



