Cựu chiến binh

Cựu Chiến binh Nguyễn Thành Vinh - Người lính mang bình yên qua những cánh rừng

Trung tá Nguyễn Thành Vinh (SN 19/5/1959), nhập ngũ 20/8/1978 , về hưu 01/11/2011, từng giữ chức vụ Trưởng ban hành hành chính Viện Quân Y4 QK4. Đến nay đã trải qua 43 năm tuổi Đảng, chức vụ hiện nay là Uỷ viên Thường vụ hội Cựu Chiến binh xã Hưng Nguyên Nam, Chi ủy viên Chi bộ kiêm Chi hội trưởng Cựu Chiến binh...

Phú Thọ10/08/2026Ban Thanh niên Công an tỉnh Nghệ An (Ban TN Công an tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong vài giờ, nhưng để lại trong chúng tôi thật nhiều suy ngẫm

Chúng tôi gặp bác vào một buổi sáng nắng dịu tại căn nhà nhỏ ấm áp của bác. Bác đã ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc đã điểm sương. Bộ quân phục, ve hàm, huân chương bác mang trên người đã ngả màu thời gian. Bác chào đón chúng tôi với đôi mắt sáng, nụ cười hiền hậu và ấm áp. Nếu không được giới thiệu là một cựu chiến binh từng tham gia chiến trường Campuchia, có lẽ tôi sẽ không hình dung được rằng người đàn ông giản dị ấy đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Bác kể, năm đất nước vừa thống nhất, khi niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì biên giới Tây Nam lại dậy sóng. Những cuộc tấn công của lực lượng Khmer Đỏ vào các tỉnh biên giới khiến nhiều người dân vô tội thiệt mạng. Một lần nữa, những người lính Việt Nam lại khoác ba lô lên đường, không phải để giành độc lập cho Tổ quốc như thế hệ đi trước, mà để bảo vệ biên giới và thực hiện nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Sinh hoạt chính trị chủ đề “câu chuyện thời hoa lửa” từ câu chuyện của nhân chứng lịch sử trong cuộc chiến “bước ra”.

Ngày chia tay gia đình, mẹ bác chỉ lặng lẽ gói cho con ít gạo rang, dúi thêm chiếc khăn tay rồi dặn một câu ngắn ngủi: "Đi mạnh giỏi con nhé. Đất nước cần thì mình đi." Bác nói, lúc ấy ai cũng còn rất trẻ. Tuổi đôi mươi chưa kịp nghĩ nhiều về mất mát. Trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, chiếc tăng võng, cuốn sổ nhỏ và niềm tin rằng người lính thì phải hoàn thành nhiệm vụ.

Ở đơn vị, bác được giao nhiệm vụ làm công tác hậu cần và liên lạc cho chỉ huy. Nhiều người nghĩ rằng hậu cần là công việc ở phía sau, ít nguy hiểm hơn chiến đấu. Nhưng bác chỉ cười rồi nói: "Bom đạn thì đâu có phân biệt ai là chiến sĩ chiến đấu, ai là chiến sĩ hậu cần." Để đưa được một bức điện, một mệnh lệnh hay vài thùng lương thực đến đúng nơi, đúng lúc, người lính liên lạc phải băng qua những cánh rừng rậm, lội qua suối sâu, men theo những con đường đầy dấu mìn và luôn đối mặt với nguy cơ phục kích.

Có những đêm không được thắp một ngọn đèn. Một mình bác hành quân trong bóng tối, băng rừng vượt suốt với ý chí phải hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Chỉ cần một ánh lửa nhỏ cũng có thể làm lộ vị trí. Có hôm mang công văn khẩn đến sở chỉ huy, bác và đồng đội phải đi liên tục gần một ngày một đêm. Quần áo ướt sũng vì mưa rừng, bùn đất bám kín đôi chân. Đến nơi, người nhận chỉ nói một câu: "Đến rồi à? Tốt lắm." Bác bảo, chỉ vậy thôi mà mọi mệt nhọc đều tan biến.

Bác kể cho chúng tôi nghe về tình cảm nồng thắm của nhân dân Campuchia. Bác bảo, có những cụ già chẳng biết nói tiếng Việt nhưng luôn mời bộ đội bát nước, củ sắn hay nắm cơm ít ỏi mà họ có. Có những đứa trẻ nắm lấy tay các chú bộ đội rồi cười rất tươi. "Khi ấy, chú hiểu rằng mình đến đây không chỉ vì nhiệm vụ. Mình còn đến để giữ cho những đứa trẻ ấy được lớn lên trong hòa bình." Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả ý nghĩa của nhiệm vụ quốc tế mà những người lính Việt Nam đã thực hiện.

Sau khi chiến tranh kết thúc, bác tiếp tục gắn bó, cống hiến trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Trên cương vị của mình, bác cùng đồng đội tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, xây dựng đơn vị, giữ gìn kỷ luật, truyền thống của người lính Cụ Hồ. Những năm tháng sau chiến tranh vẫn còn nhiều khó khăn, gian khổ, nhưng với bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm, bác luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Đối với bác, màu áo lính không chỉ là một phần của tuổi trẻ mà còn là niềm tự hào, là trách nhiệm thiêng liêng đối với đất nước. Dù ở bất cứ vị trí nào, bác vẫn giữ vững phẩm chất của người quân nhân cách mạng: kiên định, giản dị, tận tụy và hết lòng vì nhiệm vụ. Những năm tháng tiếp tục phục vụ trong quân đội đã góp phần viết tiếp câu chuyện đẹp về một thế hệ người lính đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập, bình yên của Tổ quốc.

3. “Nỗi sợ” của người lính

Bác kể rằng, trong những năm tháng cầm súng chiến đấu, đối diện với bom đạn và ranh giới mong manh giữa sự sống, cái chết, người lính nào cũng có những phút giây sợ hãi. Chiến tranh khốc liệt khiến họ hiểu rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, chỉ trong một khoảnh khắc giữa chiến trường. Bác nói, người lính cũng là con người, cũng biết đau, biết nhớ, biết lo lắng cho sự sống của chính mình và những người thân yêu. Không ai sinh ra là để tìm kiếm hiểm nguy hay coi thường cái chết.

Bác nhớ lại, mỗi lần cầm súng bước vào trận đánh, mỗi lần đối diện với tiếng bom rền, tiếng đạn xé ngang bầu trời, trong lòng cũng có những phút giây căng thẳng, sợ hãi. Nhưng giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, bác thường nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở, tự nhắc mình phải bình tĩnh, phải vững vàng để tiếp tục tiến về phía trước. Bởi bác hiểu rằng phía sau mình là đồng đội, là quê hương, là những người đang đặt niềm tin vào người lính nơi chiến trường. Nỗi sợ vẫn tồn tại, nhưng không thể lớn hơn ý chí và trách nhiệm của một người chiến sĩ.

Chính trong những thời khắc đối mặt với hiểm nguy ấy, phẩm chất của người lính được tôi luyện. Họ không phải là những con người không biết sợ, mà là những con người biết vượt qua nỗi sợ để hoàn thành nhiệm vụ. Sự dũng cảm của họ được tạo nên từ tình yêu Tổ quốc, từ tình đồng chí, đồng đội và khát vọng về ngày đất nước hòa bình.

Với bác và thế hệ những người lính năm ấy, sự hy sinh không phải là điều để kể công, mà là trách nhiệm thiêng liêng của một thế hệ đã sẵn sàng cống hiến tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng cho độc lập, tự do của dân tộc. Chính những con người bình dị nhưng phi thường ấy đã góp phần làm nên chủ nghĩa anh hùng cách mạng – biểu tượng cao đẹp của ý chí, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của người lính Việt Nam.

4. Niềm tin gửi lại cho thế hệ mai sau

Điều bác trăn trở và gửi gắm nhiều nhất không phải là những gian khổ, mất mát mà mình đã đi qua, mà là niềm tin vào thế hệ trẻ hôm nay. Với bác, mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng đối với quê hương, đất nước. Nếu thế hệ của bác đã dành tuổi thanh xuân để chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, thì thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối bằng tri thức, bản lĩnh, khát vọng cống hiến và tinh thần trách nhiệm.

Bác mong rằng những người trẻ sẽ luôn biết trân trọng giá trị của hòa bình, ghi nhớ những hy sinh của các thế hệ đi trước, không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Bác không mong thế hệ sau phải trải qua những năm tháng chiến tranh như thế hệ mình, nhưng mong các cháu luôn giữ được tinh thần vượt khó, ý chí vươn lên và lòng yêu nước – những phẩm chất đã giúp biết bao người lính năm xưa vượt qua bom đạn, gian khổ để bảo vệ Tổ quốc.

Trong ánh mắt của người lính đã đi qua chiến tranh, niềm tin ấy vẫn luôn sáng ngời. Đó là niềm tin rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp tục viết tiếp những trang sử mới bằng trí tuệ, nhiệt huyết và trách nhiệm, để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của những người đã dành trọn tuổi xuân cho hòa bình hôm nay.

Các đoàn viên tặng quà lưu niệm, chia tay nhân chứng lịch sử sau buổi trò chuyện

Lời kết

Cuộc gặp với bác khiến chúng tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những chiến công hiển hách. Đôi khi, lòng yêu nước là sự lặng lẽ cống hiến. Là những bước chân âm thầm của người lính hậu cần. Là những chuyến đi không ai biết tên. Là những năm tháng thanh xuân gửi lại nơi rừng sâu để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.

Xin được gửi lời tri ân sâu sắc tới những người lính đã đi qua thời hoa lửa.

Các bác đã viết nên những trang sử bằng chính tuổi trẻ của mình. Và thế hệ trẻ chúng con sẽ tiếp tục viết tiếp những trang sử của hòa bình bằng tri thức, bằng trách nhiệm và bằng khát vọng xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, để những hy sinh, đóng góp của các bác mãi mãi không bao giờ là vô nghĩa./.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu Chiến binh Nguyễn Thành Vinh - Người lính mang bình yên qua những cánh rừng | Câu chuyện thời hoa lửa