Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ BÉ

Vĩnh Long23/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Bé sinh năm 1958, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bà gắn liền với những năm tháng đất nước còn chiến tranh, bom đạn và mất mát đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Ngay từ nhỏ, hình ảnh những người bộ đội hành quân qua làng, những cô chú thanh niên xung phong không quản hiểm nguy đã gieo vào lòng cô bé Nguyễn Thị Bé niềm cảm phục sâu sắc và ước mơ được góp sức mình cho Tổ quốc.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, dù chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả để lại vô cùng nặng nề. Những con đường bị bom cày xới, ruộng đồng hoang hóa, đời sống nhân dân còn nhiều khó khăn. Trong bối cảnh ấy, năm cuối thập niên 1970, khi vừa tròn đôi mươi, Nguyễn Thị Bé tình nguyện tham gia lực lượng phục vụ trong quân đội và các nhiệm vụ quốc phòng, hậu cần. Với tinh thần xung phong của tuổi trẻ, bà sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào được giao.

Trong những năm tháng khoác áo lính, Nguyễn Thị Bé công tác ở vị trí phục vụ, chăm sóc thương bệnh binh, vận chuyển lương thực, thuốc men và bảo đảm hậu cần cho đơn vị. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại vô cùng vất vả và nguy hiểm. Có những ngày bà phải hành quân đường dài, băng rừng, lội suối, có những đêm trắng bên giường bệnh, chăm sóc đồng đội bị thương sau nhiệm vụ. Gian khổ, thiếu thốn là vậy, nhưng bà chưa từng nản chí, bởi trong tim luôn cháy bỏng niềm tin: mỗi việc làm nhỏ bé đều góp phần giữ gìn bình yên cho Tổ quốc.

Không chỉ kiên cường trong công việc, bà còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Những lúc mệt mỏi, nhớ nhà, chính sự động viên, sẻ chia chân thành của người nữ chiến sĩ đã giúp nhiều đồng đội vững tâm vượt qua khó khăn. Trong môi trường quân ngũ, bà trưởng thành nhanh chóng, rèn luyện được bản lĩnh, kỷ luật và phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.

Hoàn thành nhiệm vụ, Nguyễn Thị Bé xuất ngũ trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường. Dẫu không còn khoác trên mình bộ quân phục, nhưng tinh thần người lính vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm của bà. Bà tích cực lao động, tham gia các phong trào tại địa phương, giáo dục con cháu sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và thành quả của hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn