CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ NHÀNH
Nguyễn Thị Nhành sinh năm 1955 lớn lên giữa khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bà là những mùa gặt dang dở, những đêm chạy hầm trú ẩn, là tiếng mẹ thì thầm cầu mong bình yên, và ánh mắt cha dõi về chiến trường xa xăm. Ngay từ nhỏ, trong trái tim cô gái mảnh mai đã hình thành một ước nguyện giản dị: làm điều gì đó để quê hương được yên bình.
Những ngày đầu nhập lực lượng, bà được phân công vận chuyển lương thực, tải đạn, san lấp hố bom và chăm sóc thương bệnh binh. Công việc tưởng như “hậu cần”, nhưng hiểm nguy luôn cận kề: bom rơi đạn nổ, sốt rét rừng, đói khát triền miên. Có đêm, cả tổ phải gùi từng bao gạo vượt suối giữa mưa đạn; chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng sinh mạng.
Theo thời gian, Nguyễn Thị Nhành càng vững vàng. Bà được giao thêm nhiệm vụ giao liên mang thư, tài liệu mật, dẫn đường cho bộ đội qua những chốt hiểm. Bản đồ của bà không phải giấy bút, mà là ký ức về từng thân cây, phiến đá, lối mòn trong rừng.
Nhiều đêm, bà lặng lẽ đi giữa bóng tối, tai lắng nghe từng tiếng động. Khi máy bay quần thảo, bà nằm rạp xuống đất, hai tay ôm chặt túi tài liệu, chỉ cần cứu được “bí mật” là quên cả bản thân. Những chuyến đi ấy đã hun đúc trong bà lòng can đảm và sự bình tĩnh hiếm thấy.
Có lần, pháo kích dữ dội, hầm trú ẩn sập xuống. Đất đá phủ kín, hơi thở ngột ngạt. Bà trấn an đồng đội, mò mẫm từng chút bới đất tạo khe thở, kiên trì chờ cứu viện. Chính sự bình tĩnh đó đã giúp nhiều người thoát nạn. Từ đó, tên “Nhành” như một nhành cây dẻo dai giữa bão lửa.Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi xuân mà còn cướp đi bao người thân, đồng đội. Có hôm, mới sáng còn trò chuyện, chiều đã nghe tin hy sinh. Nước mắt bà chảy lặng thầm, nhưng khi nhiệm vụ gọi, bà lại siết chặt quai dép, tiếp tục lên đường.Khi non sông sum họp, Nguyễn Thị Nhành trở về nhà không phải với trang sức quý giá, mà với chiếc ba lô cũ, vài tấm huân chương và vô số ký ức hoa lửa. Bà lập gia đình, bắt tay vào gây dựng cuộc sống mới: ruộng đồng, ao cá, gánh nước, nuôi con ăn học.
Dù đời thường vất vả, bà vẫn giữ tinh thần người lính: giản dị, thẳng thắn, trách nhiệm. Bà tích cực tham gia hội cựu chiến binh, chăm lo gia đình chính sách, động viên thanh niên địa phương học tập, tránh xa tệ nạn. Những câu chuyện chiến trường, bà kể nhỏ nhẹ không để tự hào riêng mình, mà để nhắc lớp trẻ biết ơn hòa bình.Tuổi cao, sức yếu, nhưng ánh mắt bà Nguyễn Thị Nhành vẫn sáng hiền và kiên nghị. Những tấm bằng khen treo trên vách không chỉ là ghi nhận của Nhà nước, mà là biểu tượng của cả một thế hệ đã sống trọn nghĩa tình.Nhìn vào bà, người ta thấy rõ phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam: anh hùng – bất khuất – trung hậu – đảm đang. Như một nhành cây nhỏ bé mà bền bỉ, bà đã vươn lên giữa giông bão, rồi bình thản tỏa bóng mát cho đời sau.


