Cựu chiến binh Nguyễn Thị Vóc
Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Nguyễn Thị Vóc Ngày sinh: 10/10/1950 Địa chỉ: Xóm 5, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Nhập ngũ: T11/1972 Xuất ngũ: T11/1975
Phóng sự VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Chi đội 3C ; Trường TH Tân Linh
Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Nguyễn Thị Vóc
Ngày sinh: 10/10/1950
Địa chỉ: Xóm 5, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên
Nhập ngũ: T11/1972
Xuất ngũ: T11/1975
Chiều ngày 14/4/2026, thực hiện kế hoạch của Liên đội trong chuyên mục “Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi cùng các em học sinh lớp 3C thuộc Liên đội trường TH Tân Linh đã đến thăm nhà của cựu chiến binh Nguyễn Thị Vóc – một người lính thanh niên xung phong đã từng nhập ngũ vào năm 1972.

Khi đến nơi, tiếp đón chúng tôi là một nữ cựu binh tóc đã điểm bạc, ở độ tuổi gần 80, gương mặt hiền hậu và thân thiện, đầy tinh thần hiếu khách. Bác đã kể cho chúng tôi nghe. Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi tuyến lửa Quảng Bình – vùng đất chịu nhiều bom đạn nhất miền Trung, có những con người bình dị đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Bà Nguyễn Thị Vóc, sinh năm 1950, quê ở xã Vũ Vân, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình (cũ) là một trong những tấm gương như thế.
Tháng 11/1972, khi vừa tròn đôi mươi, bà Vóc xung phong nhập ngũ, trở thành thanh niên xung phong phục vụ chiến trường Quảng Bình. Khi ấy, nơi đây là tuyến đầu ác liệt, ngày đêm hứng chịu mưa bom bão đạn. Nhiệm vụ của bà và đồng đội vô cùng nặng nhọc và nguy hiểm: bốc vác đạn dược, lương thực, vận chuyển hàng hóa ra tiền tuyến, thậm chí còn tham gia đưa người bị thương, người đã hi sinh ra khỏi khu vực chiến đấu.

( Các em học sinh cùng Bà ôn lai những kỉ niệm)
Những kỷ niệm mà bà Vóc nhớ nhất là những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Có những hôm đang làm nhiệm vụ, đồng đội bên cạnh ngã xuống vì bom đạn. Đau thương là vậy, nhưng bà và những người còn lại không cho phép mình dừng lại. Họ nén đau, tiếp tục làm việc, bởi phía trước còn biết bao chiến sĩ đang chờ tiếp tế.
Tháng 11 năm 1975, bà hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Với những đóng góp thầm lặng nhưng to lớn, bà vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương hạng Nhì – phần thưởng cao quý ghi nhận tinh thần dũng cảm và sự hi sinh của người thanh niên xung phong.
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, bà Nguyễn Thị Vóc trở về với cuộc sống đời thường giản dị. Nhưng trong ký ức của bà, những năm tháng “hoa lửa” ở Quảng Bình vẫn luôn sống động, trở thành niềm tự hào không thể nào quên.
Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ thanh niên xung phong – những con người đã sống hết mình vì Tổ quốc, góp phần làm nên hòa bình hôm nay.



