cựu chiến binh Nguyễn Thiên Trường 1961
“Thời hoa lửa” là cụm từ dùng để chỉ giai đoạn chiến tranh khốc liệt của dân tộc Việt Nam, đặc biệt là trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đó là thời kỳ mà bom đạn phủ kín bầu trời, gian khổ và mất mát luôn rình rập, nhưng cũng chính là lúc tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và lòng dũng cảm của con người Việt Nam tỏa sáng rực rỡ nhất. Với em, “thời hoa lửa” ấy không chỉ hiện diện trong trang sách lịch sử hay những thước phim tư liệu, mà còn sống động qua câu chuyện về ông nội em – cựu chiến binh Nguyễn Thiên Trường, sinh năm 1961, quê ở xã Nam Cao, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình (cũ).
Ông nội em vốn là một người lính Trường Sơn năm xưa. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã gác lại tuổi trẻ và những ước mơ đời thường để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, lên đường nhập ngũ. Trên những cung đường Trường Sơn đầy bom đạn, ông cùng đồng đội đã ngày đêm hành quân, vượt rừng sâu, suối thẳm, đối mặt với thiếu thốn, hiểm nguy và cả cái chết luôn cận kề, chỉ với một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: đánh giặc để đất nước được độc lập, nhân dân được tự do.
Qua những bài học lịch sử trên lớp và qua lời kể của ông, em hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là chuỗi ngày dài chịu đựng đói rét, bệnh tật và nỗi nhớ nhà da diết. Thế nhưng, ông nội em và những người lính năm ấy chưa bao giờ chùn bước. Không chỉ tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, khi đế quốc Mỹ leo thang xâm lược, ông lại một lần nữa xung phong ra chiến trường miền Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh thống nhất đất nước. Tuổi thanh xuân của ông đã gửi lại nơi chiến trường, đổi lấy nền hòa bình mà hôm nay chúng em đang được hưởng.
Trở về sau chiến tranh, ông nội em là một người hiền từ, giản dị, luôn yêu thương con cháu. Những câu chuyện ông kể về thời hoa lửa không ồn ào, không khoa trương, nhưng đủ để em cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh và sự cao cả của những người lính. Mỗi lần lắng nghe, trong lòng em lại dâng lên niềm xúc động, xen lẫn tự hào và biết ơn sâu sắc. Tự hào vì ông nội em đã sống trọn vẹn một thời tuổi trẻ vì Tổ quốc; biết ơn vì nhờ sự hy sinh của ông và bao thế hệ cha anh mà chúng em hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi, đạn nổ.
“Thời hoa lửa” của ông nội em đã lùi xa vào quá khứ, nhưng những giá trị mà thời kỳ ấy để lại vẫn còn nguyên vẹn. Đó là lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường mà thế hệ trẻ chúng em cần gìn giữ và tiếp nối. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại của ông nội và của cả một thế hệ đã làm nên lịch sử dân tộc Việt Nam.


