Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Trung Thước – Mười ba năm đi qua Trường Sơn vì độc lập dân tộc

Có một thế hệ đã gửi trọn tuổi thanh xuân nơi chiến trường, coi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Trong số đó có cựu chiến binh Nguyễn Trung Thước, sinh năm 1947, dân tộc Tày, đảng viên, hiện sinh sống tại thôn Chang, xã Việt Lâm, tỉnh Tuyên Quang.

Tuyên Quang04/08/2026Xã Việt Lâm (Đoàn xã Việt Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ

Cựu chiến binh Nguyễn Trung Thước – Mười ba năm đi qua Trường Sơn vì độc lập dân tộc

Có một thế hệ đã gửi trọn tuổi thanh xuân nơi chiến trường, coi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Trong số đó có cựu chiến binh Nguyễn Trung Thước, sinh năm 1947, dân tộc Tày, đảng viên, hiện sinh sống tại thôn Chang, xã Việt Lâm, tỉnh Tuyên Quang.

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, chàng thanh niên Nguyễn Trung Thước đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn giữ vai trò đặc biệt quan trọng, là huyết mạch chi viện sức người, sức của từ hậu phương miền Bắc cho tiền tuyến miền Nam.

Trong suốt những năm tháng quân ngũ, ông được giao thực hiện nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn – nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa". Những con đường xuyên rừng già ngày đêm oằn mình dưới mưa bom, bão đạn; những cung đường vừa được mở đã bị bom địch cày xới, rồi lại được những người lính, thanh niên xung phong và lực lượng hậu cần khẩn trương khôi phục để dòng xe tiếp tục lăn bánh vào Nam.

Những ngày hành quân giữa đại ngàn Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Thiếu thốn lương thực, nước uống, sốt rét rừng, mưa rừng, vắt, muỗi và bom đạn luôn rình rập. Có những đồng đội vừa còn sát cánh bên nhau thì chỉ ít giờ sau đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng. Những mất mát ấy trở thành ký ức không bao giờ phai trong cuộc đời người lính.

Mười ba năm quân ngũ, từ năm 1968 đến năm 1981, đã tôi luyện nên một người chiến sĩ kiên trung, luôn đặt nhiệm vụ lên trên lợi ích cá nhân. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm trước khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương.

Chiến tranh khép lại nhưng những vết thương vẫn còn ở lại trên cơ thể người lính năm xưa. Ông Nguyễn Trung Thước là bệnh binh và đồng thời chịu ảnh hưởng của chất độc da cam, mang trong mình những di chứng của chiến tranh. Dẫu sức khỏe giảm sút, ông vẫn luôn giữ vững ý chí của người lính Cụ Hồ, lạc quan trong cuộc sống, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.

Năm 1992, ông gia nhập Hội Cựu chiến binh. Từ đó đến nay, ông luôn gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các phong trào của Hội và vận động con cháu phát huy truyền thống cách mạng, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội.

Đối với cựu chiến binh Nguyễn Trung Thước, Trường Sơn không chỉ là một địa danh mà còn là một phần ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ. Đó là nơi đã chứng kiến biết bao hy sinh, gian khổ và cũng là nơi hun đúc lòng yêu nước, tinh thần đồng chí, đồng đội. Những năm tháng "thời hoa lửa" ấy đã trở thành hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời.

Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, người cựu chiến binh năm nào vẫn lặng lẽ sống giản dị, chân thành và nghĩa tình. Câu chuyện về ông là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có; đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người lính đã đi qua chiến tranh để đất nước được nở hoa độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn