Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH: NGUYỄN VĂN HÀO

Đơn vị của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hào được tung vào bảo vệ các mục tiêu trọng yếu dọc sông Thạch Hãn và hướng tiến công vào bảo vệ khu vực Thành cổ Quảng Trị. Đây là giai đoạn Mỹ - Ngụy điên cuồng dội bom pháo với mật độ khủng khiếp hòng tái chiếm thị xã.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Nông Cống (Xã Nông Cống)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH: NGUYỄN VĂN HÀO

 

Mặt trận Quảng Trị năm 1972 nơi bom cày đạn xới, đất đá cũng thành tro bụi chính là sàn đấu sinh tử rực lửa, nơi thử thách bản lĩnh kiên cường của người con đất học Nông Cống: Nguyễn Văn Hào.

Nhập ngũ năm 1972 ở tuổi 19, ông lao ngay vào tâm bão của cuộc chiến khốc liệt nhất lịch sử. Dưới đây là chương viết tiếp đầy bi tráng về hành trình của ông tại "tọa độ chết" Quảng Trị:

1. Vượt vĩ tuyến vào "Chảo lửa" Quảng Trị

Mùa hè năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị bùng nổ bằng những trận đánh quy mô lớn, chàng tân binh Nguyễn Văn Hào cùng các đồng đội quê Nông Cống, Thanh Hóa nhận lệnh hành quân cấp tốc vào Nam. Vừa rời lũy tre làng, những người lính trẻ tuổi đôi mươi đã phải đối mặt với thực tế khốc liệt.

Bước qua vĩ tuyến 17, đập vào mắt ông Hào là một vùng đất hoang tàn, không còn một ngọn cỏ xanh vì bom đạn. Cái nóng như thiêu như đốt của gió Lào kết hợp với mùi khét lẹt của thuốc súng tạo thành một không gian nghẹt thở. Nhưng với hào khí của tuổi trẻ xứ Thanh, ông vẫn vững tay súng, tiến thẳng vào trận địa với quyết tâm sắt đá.

2. 81 ngày đêm rực lửa, Dũng cảm giữ vững chiến hào

Đơn vị của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hào được tung vào bảo vệ các mục tiêu trọng yếu dọc sông Thạch Hãn và hướng tiến công vào bảo vệ khu vực Thành cổ Quảng Trị. Đây là giai đoạn Mỹ - Ngụy điên cuồng dội bom pháo với mật độ khủng khiếp hòng tái chiếm thị xã.

Gan góc trước mưa bom bão đạn: Sức công phá của hàng vạn tấn bom đạn từ pháo hạm đội 7 và máy bay B-52 dội xuống mỗi ngày khiến hầm hào liên tục bị sập. Ông Hào cùng đồng đội có những ngày phải nhịn đói, khát khô cổ họng vì đường tiếp tế qua sông bị địch bắn phá phong tỏa gắt gao. Khẩu phần ăn nhiều khi chỉ là những vắt cơm trộn lẫn bùn đất và khói súng.

Kiên cường bám trụ: Cứ sau mỗi đợt pháo gầm rú của địch, ông Hào lại cùng đồng đội bò ra khỏi hầm nát, bám chặt lấy công sự, dùng súng AK, lựu đạn đánh bật các đợt phản kích của bộ binh và xe tăng địch. Giữa lằn ranh sinh tử, người lính trẻ Nguyễn Văn Hào đã chứng minh bản lĩnh gan dạ của người con xứ Thanh: "Một tấc không đi, một ly không rời".

3. Khúc tráng ca sông Thạch Hãn và tình đồng đội

Đối với cựu binh Nguyễn Văn Hào, ký ức ám ảnh và linh thiêng nhất cuộc đời chính là những đêm vượt sông Thạch Hãn và những tổn thất của đơn vị. Sông Thạch Hãn những ngày tháng 8, tháng 9 năm 1972 đỏ ngầu máu của các chiến sĩ.

Có những người đồng đội quê Nông Cống, cùng đi chung một chuyến đò hành quân, cùng chia nhau điếu thuốc lào trước giờ nổ súng, nhưng chỉ vài phút sau đã mãi mãi nằm lại dưới dòng sông hay trong các chiến hào. Sự hy sinh của đồng đội đau đớn đến nghẹt thở, nhưng nó đã trui rèn nên ý chí thép, giúp ông Hào vượt qua nỗi sợ hãi cái chết để tiếp tục chiến đấu cho đến ngày Quảng Trị được giữ vững, tạo đà cho Hiệp định Paris được ký kết đầu năm 1973.

4. Mang "chất thép Quảng Trị" về lại quê hương

Sau khi đi qua những ngày tháng hoa lửa khốc liệt nhất tại Quảng Trị, ông Nguyễn Văn Hào tiếp tục tham gia vào các chiến dịch tiếp theo cho đến ngày 30/4/1975 lịch sử. May mắn sống sót trở về quê hương Nông Cống, Thanh Hóa, ông mang theo trên mình những mảnh đạn bắn phá của kẻ thù và những vết thương tinh thần khó phai mờ.

Trở lại cuộc sống đời thường, người cựu binh già năm xưa vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Ông tích cực tham gia xây dựng quê hương, lao động sản xuất và là người ông, người cha mẫu mực. Mỗi dịp kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ hay ngày giải phóng, ông lại bồi hồi kể cho con cháu nghe về một thời hoa lửa ở Quảng Trị – nơi tuổi 19 của ông và một thế hệ anh hùng đã dâng hiến trọn vẹn cho nền độc lập của Tổ quốc ngày hôm nay.

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CỰU CHIẾN BINH: NGUYỄN VĂN HÀO | Câu chuyện thời hoa lửa