Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Lanh

CÂU CHUYỆN VỀ CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CÁCH MẠNG CỦA CHIẾN SĨ: NGUYỄN VĂN LANH

Thanh Hóa24/02/2026Vũ Anh Thư (Trường THPT Hậu Lộc 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHỦ ĐỀ: “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

CÂU CHUYỆN VỀ CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CÁCH MẠNG

CỦA CHIẾN SĨ: NGUYỄN VĂN LANH

Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.

...

Không có kính, rồi xe không có đèn,
Không có mui xe, thùng xe có xước,
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước:
Chỉ cần trong xe có một trái tim.

Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc, hình ảnh người lính luôn hiện lên như biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường. Họ là những con người bình dị – đã gác lại hạnh phúc riêng, mang trên vai sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc, để đất nước hôm nay được sống trong hòa bình và tự do.Ông-chiến sĩ Nguyễn Văn Lanh có lẽ chính là một người lính như thế.

Khi đến nhà ông, chúng tôi thấy hình bóng ngôi nhà đơn sơ,rất bình dị nhưng vô cùng ấm cúng ,ông vẫn đang ngồi trên chiếc giường nhỏ,nói chuyện và tâm sự với vợ là bà Phạm Thị Lễ. Bước vào phòng khách nhà,ông có lẽ rất bất ngờ vì sự đến thăm chưa được thông báo trước.Hình bóng người lính kiên cường đã hiện rõ qua đôi mắt kiên cường, bỗng làm chúng tôi bồi hồi và xúc động khi đứng trước một chứng nhân lịch sử.

Quê hương nơi ông sinh ra và lớn lên

Thôn Bắc Thọ, xã Ngư Lộc (cũ), nay thuộc xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa, là một miền quê ven biển bình dị,ổi tiếng là vùng biển đất chất người đông,tinh thần đoàn kết mạnh mẽ và có cảnh vật thiên nhiên miền biển vô cùng phong phú.Ở nơi ấy, năm 1955, ông Nguyễn Văn Lanh ra đời trong một gia đình nông dân chất phác và bình dị.

Những ngày đầu quân ngũ và tinh thần chiến đấu mãnh liệt khi đã quen với chiến trường khốc liệt.

Cuối năm 1971,ông Nguyễn Văn Lanh chính thức lên đường tham gia kháng chiến. Những cái bắt tay siết chặt, những lời dặn dò ngắn gọn mà chan chứa yêu thương. Mẹ ông Lanh đã tiễn con bằng ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng xen lẫn lòng tự hào và sự thương yêu con.Ông chiến đấu tại chiến trường B2(Phước Long-Bình Phước), do Ban quân sự lực lượng vũ trang ở miền Nam chỉ đạo tác chiến.Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện nghiêm khắc: học điều lệnh, huấn luyện chiến đấu, hành quân dài ngày. Kỷ luật quân đội giúp bác trưởng thành nhanh chóng, từ một chàng trai làng quê trở thành người lính vững vàng, biết đặt lợi ích tập thể lên trên hết.

Trong doanh trại, ông đã làm quen và biết nhiều đồng đội đến từ khắp mọi miền Tổ quốc.Theo lời kể của ông, tinh thần đoàn kết giữa những người đồng đội trở nên mạnh mẽ nhất là khi họ giúp đỡ nhau trong khi trực tiếp kháng chiến.Người cao lớn,mạnh khỏe hơn sẽ san sẻ,mang nhiều đạn dược và hành lý trên đường hành quân cho các đồng chí có dáng người thấp bé hơn.Tình đồng chí, đồng đội hình thành từ những điều giản dị như thế, trở thành điểm tựa tinh thần quý giá trong suốt cuộc đời quân ngũ của ông.Hơn thế nữa,chính là tinh thần không sợ hy sinh bảo vệ Tổ quốc. Khi chúng tôi hỏi ông:”Khi trực tiếp tham gia đánh trận,ông có cảm thấy sợ hãi khi đứng trước tình cảnh bom rơi đạn nổ không”.Ông đã không ngần ngại trả lời:”Không! Khi đã đánh nhau thì pháo nổ, đạn nổ ông không hề để ý,khi nào viên đạn trúng người thì lúc đấy mới biết đau là gì,còn pháo hay đạn nổ ầm ầm cũng không cản trở được tinh thần lúc bấy giờ cháu ạ”. Ông kể với chúng tôi rằng khi ở trên chiến trường,bữa cơm của mỗi người chỉ là một nắm cơm và vài hạt muối đã rang bỏ vào túi áo và thịt cá là điều vô cùng xa xỉ đối với mỗi người lính.Điều mà ông nhớ nhất trên chiến trường là khi ông cùng đồng đội đánh trả địch quyết liệt và bị thương. Qua lời kể của ông Nguyễn Văn Lanh,chúng tôi như được trở về những ngày chiến đấu thực sự,rất ác liệt nguy hiểm và khó khăn gian khổ.

Ông trở về cuộc sống vốn có với gia đình và người thân

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, mỗi khi nhắc lại thời hoa lửa, ánh mắt ông Lanh vẫn ánh lên niềm tự hào lặng lẽ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu chân người lính vẫn in hằn trên từng con đường làng, từng mái nhà yên ả hôm nay. Trở về đời thường, họ không còn mang trên mình quân phục, song trong tim vẫn nguyên vẹn tinh thần của một người chiến sĩ: bền bỉ, kiên cường và giàu trách nhiệm. Cuộc sống sau chiến tranh của người lính là những ngày lao động thầm lặng, là đôi tay chai sần dựng xây lại quê hương từ tro tàn mất mát. Họ học cách sống chậm hơn, quý trọng từng bữa cơm bình dị, từng khoảnh khắc hòa bình mà máu xương đồng đội đã đánh đổi. Dù mang theo những vết thương không nhìn thấy, người lính vẫn chọn mỉm cười, chọn hi sinh riêng mình để gia đình và xã hội được bình yên. Chính trong đời sống giản dị sau chiến tranh, vẻ đẹp của người lính tỏa sáng bền lâu nhất — không ồn ào, không phô trương, nhưng sâu sắc và bất tử trong lòng dân tộc. là câu chuyện của một người lính bình dị, nhưng góp phần làm nên trang sử hào hùng của dân tộc. Từ quê hương Bắc Thọ yêu dấu đến mặt trận chiến trường B2-Phước Long khốc liệt, dấu chân người lính Nguyễn Văn Lanh đã in đậm tinh thần yêu nước, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Hôm nay đến thăm ông, được trò chuyện và được bác kể cho nghe những gì ông đã trải qua, lòng tôi nghẹn ngào xúc động.Ông mong muốn rằng thế hệ mai sau là thế hệ trẻ chúng ta đây,cần ra sức học tập,trau dồi tri thức và mang trong mình ý chí mãnh liệt,sự quyết tâm và lòng nồng nàn yêu nước . Có lẽ chúng ta được sống trong thời bình, được ấm no hạnh phúc, nhưng chúng ta quên rằng có những con người kia đã thầm lặng hi sinh vì đất nước Việt Nam. Sự cống hiến lớn lao ấy thúc đẩy trong mỗi con người phải biết giữ gìn, phát huy và rèn luyện đạo đức mỗi ngày, cống hiến những điều nhỏ bé mà bản thân có thể thực hiện được để làm giàu hơn cho quê hương, đất nước.

Sau khi nghe xong câu chuyện “thời hoa lửa” tôi cũng tranh thủ chụp được một vài tấm ảnh của ông và hình ảnh ông khoác lên mình bộ quân phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn